Tôi đang gọi video thân mật với bạn trai, giữa chừng bỗng phát hiện… người bên kia không phải anh ấy.
Tôi lập tức lật ngược điện thoại.
“Anh là ai? Lục Trạch đâu rồi?!”
Đối phương im lặng, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng.
“Là cô gọi nhầm rồi.”
Tôi giật mình cúp máy, máu dồn hết lên đầu.
Giọng nói này… tôi nhận ra!
Là bạn cùng phòng của Lục Trạch — Kỳ Nhượng.
Nam thần học bá nổi tiếng A Đại, lạnh lùng, ít nói…
1
Tôi xin lỗi, tôi gọi nhầm! Vừa rồi tôi bị nhầm WeChat của anh và Lục Trạch.
Tôi nhanh chóng gõ tin nhắn gửi cho Kỳ Nhượng.
[Không sao.]
Anh ấy gần như trả lời ngay lập tức.
[Nhưng mà, rốt cuộc là sao? Tại sao hai người lại đổi ảnh đại diện cho nhau?!]
Tôi hơi kích động.
Vì khi kiểm tra lại, tôi phát hiện Lục Trạch và Kỳ Nhượng đã đổi ảnh đại diện cho nhau.
Tôi không nhìn tên hiển thị, nên mới dẫn đến sự cố nhầm lẫn thảm khốc này.
[Tối qua bọn tôi chơi game, tôi và Lục Trạch thua nên bị phạt đổi ảnh đại diện 24 tiếng.]
Thì ra là vậy!
Đang yên đang lành lại chơi mấy trò ngớ ngẩn làm gì!
Tên Lục Trạch đáng chết kia, một câu nhắc nhở cũng không có, hại tôi ra nông nỗi này.
[Chuyện này, anh đừng nói với Lục Trạch, tôi xin anh đấy.]
Tôi run rẩy gõ từng chữ.
Khi gọi video, để anh ấy nhìn cho rõ, tôi gần như quay ở góc nhìn từ trên xuống không sót chi tiết nào.
Áo trong lại còn là loại push-up nâng ngực nữa…
Thảm họa cỡ nào có thể tưởng tượng được rồi.
[Yên tâm, tôi sẽ xoá toàn bộ tin nhắn sau.]
[Cảm ơn anh.]
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nếu là người con trai khác, chắc tôi còn lo lắng không biết có bị lưu video lại rồi thành trò cười hay không.
Nhưng vì đó là Kỳ Nhượng, nên tôi không nghĩ đến điều đó.
Anh không chỉ là bạn cùng phòng của Lục Trạch, mà còn là học bá thần tượng của cả trường.
Ít nói, không gần nữ sắc, toàn tâm toàn ý học hành, là “bông hoa cao lãnh” mà ai cũng ngưỡng mộ.
Nhờ quan hệ với Lục Trạch, tôi cũng từng gặp anh vài lần.
Dù hầu như chưa từng trò chuyện gì, nhưng tôi cảm nhận được anh là người rất đàng hoàng.
Vừa nói chuyện với Kỳ Nhượng xong, Lục Trạch đã gọi tới.
Tôi lập tức nghẹn thở.
“Bảo bối, sao em không gọi video cho anh? Không phải đã hẹn rồi à?”
Giọng nói của Lục Trạch có chút oán trách.
Tôi cầm điện thoại, tay đẫm mồ hôi.
“Vừa… vừa nãy có chút việc.”
“Giờ được không?”
“Không đâu, em chuẩn bị đi ăn với Lộ Lộ và mấy đứa rồi. Hôm khác nha.”
Tôi làm gì còn tâm trạng, đành viện cớ né tránh.
“Ừ, cũng được.”
Dù có vẻ hơi thất vọng, nhưng Lục Trạch cũng không ép.
Tôi cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn một chút.
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ một bạn cùng lớp.
[Tô Nguyệt, bạn trai cậu có vấn đề rồi đó! Mình vừa đi chơi với bạn, thấy cậu ta ôm một cô gái ăn mặc rất “mát mẻ” bước vào quán bar Thâm Hải gần trường!]