5.
Anh ta gãi đầu, nhìn tôi thêm một lần nữa, vẻ mặt có phần nhẫn nhịn:
“Em tính toán gì với một người sắp chết cơ chứ?”
“Lòng anh sớm đã không còn đặt ở chỗ cô ấy rồi.”
Tôi lặng lẽ nghe anh ta tự biện hộ, bình tĩnh mà lần đầu tiên thật sự nhìn kỹ con người này.
Trong những lời nghe qua có vẻ đúng đắn ấy, có thể có tình yêu… nhưng chẳng đáng là bao.
Anh ta luôn tỏ ra tốt tính, dỗ dành tôi mỗi khi tôi thấy bất an.
“Nếu anh không yêu em, thì sao lại chọn cưới em chứ?”
Anh ta biết rõ tôi luôn thiếu cảm giác được công nhận, nên chỉ cần một chút ngọt ngào đã đủ khiến tôi cảm kích.
Ngay cả khi đưa ra yêu cầu nực cười như bây giờ, cũng mang theo giọng điệu chẳng cho tôi quyền từ chối.
Anh ta gọi điện, tiện tay đặt điện thoại xuống bàn, bật loa ngoài.
“Không tin thì em nói chuyện với cô ấy đi.”
Tôi còn chưa kịp từ chối thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nữ yếu ớt:
“Là… là anh à, Nghiêm Gian?”
Anh ta hắng giọng:
“Em nói với vợ anh đi, chuyện này cần có sự đồng ý của cô ấy.”
Đầu dây kia ngập ngừng vài giây:
“Chuyện này… thật sự rất khó mở miệng. Nhưng em vẫn mong chị có thể thông cảm một chút.”
Tôi nghe xong, trong lòng cười lạnh đến mức rung cả tâm can, nhưng trên mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Tôi không ngờ bản thân có thể phản ứng nhanh đến thế.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã ra quyết định.
Tôi mở miệng, thậm chí còn nở một nụ cười:
“Không vấn đề gì. Tôi đồng ý.”
Trần Thu Lộ có vẻ vô cùng bất ngờ:
“À… à, vậy thật sự cảm ơn chị.”
Tôi vẫn cười:
“Chẳng phải chỉ là mượn giống thôi sao? Chẳng phải cô đã mượn một lần rồi à?”
Cô ta lập tức câm nín.
Anh ta định nổi giận nhưng cố nhịn, chỉ là ánh mắt nhìn tôi đã tràn đầy tức tối.
Tôi dứt khoát tắt máy. Lần đầu tiên tôi nhìn anh ta từ trên cao xuống.
Sự im lặng khiến anh ta lúng túng, phải lên tiếng trước:
“Chuyện con cái, em không cần bận tâm. Sau này bố mẹ cô ấy sẽ nuôi.”
Anh ta kéo lỏng cà vạt, giọng mang theo chút bực dọc:
“Anh chỉ thấy cô ấy tội nghiệp… anh là kiểu người mềm lòng.”
Tôi mỉm cười, thậm chí còn cảm nhận được viền mắt mình bắt đầu nóng lên.
“Tôi đâu có lo lắng gì. Tôi chỉ đang nghĩ xem nên đặt trước cho anh một tháng thuốc bổ thập toàn đại bổ.”
Rồi tôi mở ngăn kéo, lấy ra tờ đơn ly hôn mà mực còn chưa kịp khô, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
“Anh mềm lòng, còn tôi… biết xấu hổ.”
6.
Anh ta không nghĩ ngợi gì, liền vò nát hai tờ giấy kia.
Khi ngẩng đầu nhìn tôi, mắt anh ta cũng đỏ hoe.
“Giang Nhụy, chúng ta đâu đến mức đó…”
Tôi biết điều anh ta chưa nói ra chính là: “Cô ta sắp chết rồi, không uy hiếp được em đâu.”
Nhưng lời hứa về sự chung thủy mà anh ta từng trịnh trọng dành cho tôi – thứ duy nhất khiến tôi an tâm trong cuộc hôn nhân này – giờ đã không còn.
Tôi không vạch trần, cũng chẳng gào thét.
Chỉ bình thản lấy thêm hai bản hợp đồng mới, ký tên và đẩy tới trước mặt anh ta:
“Anh nghiêm trọng quá rồi. Chuyện này nếu lộ ra ngoài cũng chẳng hay ho gì.”
“Chúng ta ly hôn trước đi. Đợi anh lo liệu xong xuôi rồi muốn quay lại, thì tái hôn cũng chưa muộn.”
Lời nói ấy như cho anh ta một chiếc phao cứu sinh. Anh ta nhẹ nhõm ra mặt, nhưng cây bút vẫn lơ lửng giữa không trung, chưa dám đặt xuống.
Về phần phân chia tài sản, tôi và anh ta chia đôi.
Tôi còn giải thích thêm:
“Dù gì cũng chỉ là hình thức, không phải thật sự ly hôn.”
Tôi cười nhạt, còn cố tình ra vẻ lo lắng:
“Giờ người nên lo là tôi chứ. Lỡ sau này anh không muốn quay lại thì sao?”
Lúc ấy, anh ta sững sờ nhìn tôi. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy trong mắt anh ta có chút ái ngại.
Không phải khi phản bội, không phải khi ngoại tình, mà là bây giờ – khi tôi tỏ ra hiểu chuyện và chủ động rút lui.
Anh ta cau mày, im lặng hồi lâu rồi nói:
“Để anh viết lại thỏa thuận. Tất cả tài sản đứng tên em hết… coi như là một lời cam kết.”
Nói xong, anh ta hoàn toàn thở phào. Ngay cả nét mặt cũng giãn ra như trút được gánh nặng.
Anh ta đứng dậy, vươn vai một chút rồi vòng tay định ôm lấy eo tôi:
“Tối nay chúng ta… nghiêm túc một chút nhé?”
Tôi cười gượng, nhẹ nhàng tránh khỏi tay anh ta:
“Không tiện lắm.”
Gương mặt anh ta thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đã lấy lại nụ cười:
“Không sao, chúng ta còn cả đời mà, đâu cần vội.”
Chưa đầy hai hôm sau, anh ta thật sự đã viết lại hợp đồng ly hôn và ký tên vào đó.
Nhưng khi tôi đề nghị chuyển sang căn nhà ở quận khác, anh ta lại từ chối:
“Anh đâu có đưa cô ấy về nhà đâu.”
Tôi nhẹ giọng nhắc nhở, giọng điềm tĩnh như đang nói chuyện hợp đồng:
“Tai vách mạch rừng. Hàng xóm thấy hai người ly hôn rồi mà vẫn sống chung, họ sẽ nghĩ đủ chuyện.”