01
Vừa nhìn thấy bài đăng đó,
tôi liền chia sẻ ngay cho bạn thân.
Đang lúc hai đứa còn hăng say bàn tán về mấy kiểu “văn học vợ bé nhỏ”,
thì trong túi chồng tôi – Thẩm Minh Dương – vang lên tiếng rung “vo…vo…” của điện thoại.
Tôi hướng về phía phòng tắm gọi:
“Anh ơi, có điện thoại kìa!”
Nhưng tiếng nước quá lớn, anh không nghe thấy.
Tôi đành lấy điện thoại ra xem.
Trên màn hình hiển thị cuộc gọi từ 【10086】.
Lại là quảng cáo!
Tôi tiện tay bấm từ chối.
Đang định bỏ điện thoại lại thì một tờ giấy nhàu nát rơi xuống.
Cái gì đây?
Tôi cúi xuống nhặt lên mở ra.
Ngay lập tức chế//t lặng tại chỗ.
Đó là giấy đồng ý phẫ//u thuậ//t thắt ống dẫn tinh!
Người ký tên chính là Thẩm Minh Dương.
Chồng tôi lén đi triệt sản?
Nhưng anh ta chẳng phải… bị vô sinh sao?
Tôi bỗng chốc nhận ra điều gì!
Vội vàng mở điện thoại mình, lật lại bài đăng vừa xem.
Phóng to bức ảnh đính kèm.
Dù tên đã bị che mờ,
nhưng ngày tháng hiện rõ rành rành: 2025.5.20!
Cả người tôi ong ong.
Chẳng lẽ… tôi hóng drama mà lại hóng trúng chính mình?
02
Tôi và Thẩm Minh Dương kết hôn đã hai năm.
Tôi luôn mong có con.
Nhưng mãi vẫn không thành.
Không phải do tôi chưa cố gắng, mà là do anh ta quá vô dụng.
Mỗi lần đến kỳ rụng trứng,
tôi đều chuẩn bị chu toàn:
ăn uống điều độ, mặc nội y gợi cảm, thậm chí còn hầm thuốc bổ.
Nhưng anh ta luôn viện đủ lý do:
“Anh phải tăng ca.”
“Đột nhiên hơi nhức đầu.”
“Mai còn phải đi công tác sớm, cần nghỉ ngơi.”
Dần dà, chuyện vợ chồng thưa thớt hẳn.
Cuối cùng thành ra chỉ nằm đắp chăn… nói chuyện.
Anh ta luôn bảo tôi tạo áp lực khiến anh không “lên” được.
Tôi khuyên đi khám.
Anh ta thì ậm ừ cho qua: “Đợi xong việc đã.”
Mãi đến tuần trước,
Thẩm Minh Dương hiếm hoi chủ động đến bệnh viện kiểm tra.
Tôi tưởng anh ta cuối cùng cũng chịu nghiêm túc điều trị.
Nào ngờ lại báo tin bị vô tinh trùng.
Khoảnh khắc ấy,
tôi như trời sụp xuống.
Nhưng thấy anh ta khóc như một đứa trẻ,
tôi lại mềm lòng.
“Không sao đâu, bây giờ nhiều cặp đôi chọn sống không con.
Hoặc ta có thể nhận nuôi, cũng sẽ hạnh phúc thôi.”
Những ngày sau đó,
tôi nói năng đều cẩn thận, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta.
Thậm chí tôi còn xóa luôn ứng dụng theo dõi rụng trứng, bắt đầu tìm hiểu thủ tục nhận con nuôi.
Nếu không phải hôm nay tình cờ phát hiện…
thì tôi còn bị anh ta dắt mũi đến bao giờ?
Nghĩ đến đây,
tôi chỉ muốn xông ngay vào phòng tắm,
một dao cắt phăng “chỗ đó” của anh ta cho xong!
03
Tiếng nước trong phòng tắm dần ngừng.
Tôi vội chụp lại tờ giấy kia, rồi cất túi về nguyên trạng.
Thẩm Minh Dương bước ra, vừa lau đầu vừa hỏi:
“Vợ ơi, em vừa gọi anh à?”
Tôi siết chặt tay, kìm nén cơn giận, giả vờ bình tĩnh:
“Vừa nãy điện thoại anh reo.”
Ánh mắt anh ta thoáng hoảng hốt: “Ai gọi thế?”
“10086, em tắt luôn rồi. Có phải đang đợi cuộc gọi quan trọng à?”
“Không… không có.”
Anh ta cười gượng, vặn xoắn khăn như vặn thừng.
“Chắc lại chào gói cước thôi.”
Tôi cố nén buồn nôn, áp sát vào anh ta:
“Ông xã…”
Chưa kịp chạm, anh ta đã như bị điện giật bật lùi ra sau.
Khăn “bốp” một tiếng rơi xuống đất.
Anh ta luống cuống nhặt lên che trước ngực.
“Em… em muốn làm gì?”
Tôi tiến thêm một bước: “Lâu rồi mình chưa…”
Anh ta hoảng loạn lùi mấy bước: “Hôm nay mệt quá, mai phải dậy sớm! Để hôm khác đi.”