14
“Bọ Cạp.” Tôi nhìn chằm chằm hắn. “Tao đã từng nói với mày chưa…”
“H…hả?” Bàn tay hắn run bần bật.
“Tao căm nhất…” Giọng tôi lạnh như băng. “…kẻ nào dám động vào con tao.”
Soạt!
Tôi vung mạnh cây mã tấu!
Không ném về phía hắn!
Mà cắm thẳng lên đống gạch phía trên đầu hắn!
Phập!
Lưỡi dao cắm sâu, bụi vụn rơi lả tả!
Hắn hoảng hốt co rúm người lại!
Chỉ khoảnh khắc ấy!
Tôi lao tới như bóng ma!
Chộp lấy bàn tay đang cầm dao của hắn!
Vặn mạnh!
Rắc!
Xương cổ tay gãy vụn!
Con dao gấp rơi loảng xoảng xuống đất!
Tay kia của tôi đã ôm gọn Lạc Lạc!
Xoay người!
Giữ con bé chặt trong ngực!
Trọc Bọ Cạp ôm lấy cổ tay gãy, gào thảm thiết!
“Tay tao! Tay tao!!!”
Trong vòng tay tôi, thân hình nhỏ bé run rẩy.
“Mẹ…” Giọng nó run lên.
“Nhắm mắt lại.” Tôi nói.
Nó lập tức vùi mặt vào ngực tôi.
Tôi xoay người lại.
Nhìn thẳng vào Trọc Bọ Cạp đang quằn quại dưới đất.
Nhặt lấy con dao gấp.
“Tay nào mày tát nó?” Tôi hỏi.
Hắn kinh hãi lùi lại.
“Mày… mày đừng làm bậy! Bên ngoài toàn là người của tao!”
Tôi dẫm mạnh lên bàn tay trái còn nguyên vẹn của hắn.
“Bàn tay này à?”
“Không! Là tay phải…”
Lời chưa dứt.
Loé sáng một nhát dao!
Ngón trỏ và ngón giữa tay trái hắn.
Bị chém cụt tận gốc!
Máu phun xối xả!
Hắn gào rú như lợn bị chọc tiết!
“Trần Tẫn! Tao… tao giết cả nhà mày!!!”
Tôi cúi xuống.
Nhặt hai ngón tay vừa rơi.
Nhét thẳng vào miệng hắn.
Tiếng gào biến thành tiếng khò khè nghẹn ứ.
“Năm đó tao giữ lại cho mày hai ngón.” Tôi dí chân lên cổ hắn. “Là để mày nhớ lấy bài học.”
Miệng đầy máu.
Ánh mắt hắn hoảng loạn nhìn tôi.
“Có vẻ…” Tôi ấn mạnh bàn chân. “…mày chẳng nhớ nổi.”
Mắt hắn trợn trừng.
Lưỡi bị hai ngón cụt chặn cứng.
Chỉ phát ra tiếng khò khè.
“Bây giờ nhớ chưa?” Tôi hỏi.
Hắn điên cuồng gật đầu.
Nước mắt, nước mũi hòa cùng m/á/u.
Tôi nhấc chân ra.
Hắn co rút người, ho sặc sụa.
Nhổ hai ngón tay ra.
“Cút.” Tôi buông một tiếng.
Hắn lăn lộn bò dậy.
Ôm bàn tay cụt.
Lảo đảo lao ra cửa.
Ba tên bịt mặt còn lại cũng đã tỉnh.
Vừa dìu nhau, vừa lăn lộn chạy trối chết.
Xưởng gạch trở nên yên ắng.
Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.
15
Mùi m/á/u còn phảng phất trong không khí.
Tôi ôm chặt Lạc Lạc.
Khẽ vỗ lên lưng con bé.
“Ổn rồi.”
Nó từ từ ngẩng đầu.
Khuôn mặt nhỏ tái nhợt.
“Mẹ…” Ánh mắt nó dừng trên bàn tay tôi.
Lúc đoạt dao, lòng bàn tay bị cứa rách.
M/á/u rịn xuống, nhỏ giọt nơi đầu ngón.
“Không sao.” Tôi xé vạt áo, quấn tạm lại.
Nó bỗng đưa bàn tay nhỏ bé lên.
Khẽ chạm vào má tôi.
“Mẹ,” giọng nó khe khẽ, “mẹ khóc rồi.”
Tôi sững người.
Đưa tay lên mặt.
Ướt.
Trở về nhà.
Trời đã tối đen.
Tôi tắm rửa cho Lạc Lạc.
Vết rạch trên cổ không sâu.
Thoa thuốc.
Má sưng đỏ áp túi chườm lạnh.
Nó ngồi trong bồn tắm.
Bọt trắng chồng chất như núi tuyết.
“Mẹ,” nó nghịch đám bọt, “sao kẻ xấu đó lại bắt con?”
“Hắn điên rồi.” Tôi lau lưng cho nó.
“Mẹ đánh đuổi hắn đi rồi.” Nó ngẩng mặt, đôi mắt sáng long lanh. “Mẹ lợi hại nhất!”
Tôi không đáp.
Nó chơi thêm một lúc.
Bỗng im lặng.
“Mẹ,” giọng nó hạ thấp, “cái người gọi ‘Chị Tẫn’… là mẹ sao?”
Tay tôi khựng lại.
“Không phải.”
“Ồ.” Nó cúi đầu.
Chọc ngón tay vào bọt xà phòng.
Thật lâu sau.
“Mẹ,” nó khẽ nói, “có phải… con làm phiền mẹ rồi không?”
Tim tôi nhói lên.
Như bị kim châm.
16
Tôi nâng mặt nó lên.
“Không.”
“Nhưng bọn họ…”
“Là bọn họ xấu.” Tôi lau đi bọt trên chóp mũi nó, “Lạc Lạc là đứa bé ngoan.”
Hốc mắt nó đỏ lên.
“Nhưng con không có ba… bọn họ nói con là đứa hoang…”
“Con có mẹ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, “mẹ còn mạnh hơn cả một trăm người cha.”
Nó sững người nhìn tôi.
Bất chợt lao vào.
Đôi tay nhỏ nhắn ướt át ôm chặt lấy cổ tôi.
“Mẹ ơi!”
Tôi ôm lấy nó.
Nhỏ bé.
Ấm áp.
Sau đêm đó.
Thế giới dường như thực sự yên tĩnh hơn.
Đao Sẹo Cường không quay lại nữa.
Vợ chồng dưới tầng đã ly hôn.
Người chồng dọn đi.
Đứa trẻ tầng trên thi đỗ piano cấp 8.
Tiếng đàn càng dồn dập.