01
Chỉ vì kết hôn với Hoắc Bắc Thành suốt năm năm, tôi đã xui xẻo đúng năm năm.
Năm thứ năm, tôi bị xe tải tông văng, liệt nửa người.
Bác sĩ nói cả đời này sẽ không thể đứng dậy được nữa.
Tôi trở thành sao chổi trong mắt tất cả mọi người, chỉ có Hoắc Bắc Thành là năm năm qua vẫn không rời không bỏ.
Cho đến khi nghe tin ở Cảng Thành có một vị “thần toán” nổi tiếng xuất sơn, tôi vội vàng đi xem.
Ông ấy xem xong bát tự liền nhíu mày:
“Cô Tống, bát tự của cô vốn rất đẹp, phải là mệnh đại phú đại quý, không bệnh không tai.”
Nói xong, ông nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc trên tay tôi, ánh mắt đầy hàm ý:
“Ngọc này tuy có thể dưỡng thân, nhưng người tặng ngọc… tâm địa không thuần.”
“Cô Tống nên hạn chế đeo là hơn.”
Tôi ngẩn người. Chiếc vòng này là Nguyễn Nguyễn, cháu gái nuôi của Hoắc Bắc Thành tặng cho tôi.
Hai người họ vốn không hề có quan hệ huyết thống, chỉ là cha mẹ cô ta từng giúp đỡ thủ trưởng Hoắc khi còn tại ngũ.
Sau khi cha mẹ cô ta qua đời, cô ta được đón về sống trong nhà họ Hoắc.
Giây phút ấy, toàn thân tôi run lên, điên cuồng đẩy xe lăn tìm Hoắc Bắc Thành chất vấn cho rõ.
Không ngờ vừa đến trước cửa văn phòng quân khu, tôi lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh ta và trợ lý.
“Thiếu tướng, sức khỏe của phu nhân không chịu nổi nữa rồi. Ngài còn định tiếp tục để cô Nguyễn muốn làm gì thì làm sao?”
Hoắc Bắc Thành khoát tay:
“Hôm qua tôi lau mặt cho Tống Thanh Nguyệt bị Nguyễn Nguyễn nhìn thấy, con bé đang giận, cứ để nó chơi thêm vài hôm. Dù sao tôi cũng mệnh thượng đẳng, Thanh Nguyệt là vợ tôi, sẽ không sao đâu, cùng lắm chỉ là bệnh vặt.”
Trợ lý định lên tiếng, nhưng Hoắc Bắc Thành lại tiếp lời:
“Bát tự của con bé yếu, vốn phải kết hôn với tôi mới giữ được bình an. Chỉ tiếc tôi lại yêu Thanh Nguyệt, khiến mấy năm qua cô ấy bệnh tật triền miên. Đó là lỗi của tôi.”
“Chỉ cần Nguyễn Nguyễn sống yên ổn, muốn gì tôi cũng cho.”
Lời của anh ta như một bàn tay vô hình, bóp chặt trái tim tôi.
Tôi luôn nghĩ mình quá xui xẻo, làm liên lụy cả Hoắc Bắc Thành và Nguyễn Nguyễn. Nhưng hóa ra—
Tất cả đều là âm mưu của bọn họ!
“Dựa vào cái gì?!”
Tôi lao thẳng vào trong, ánh mắt chạm nhau, nước mắt tôi tuôn ra dữ dội.
Hoắc Bắc Thành khựng lại trong giây lát, rồi cúi xuống đặt tay lên vai tôi:
“Thanh Nguyệt, ai cho em nghe lén vậy?”
Giọng anh ta rất dịu dàng, nhưng lực trên vai lại lén siết mạnh.
“Tất cả đều là giả thôi, anh chỉ đang dỗ Nguyễn Nguyễn. Em cũng tin mấy thứ mê tín này sao?”
Toàn thân tôi run bần bật, không biết lấy đâu ra sức, cố gắng vùng vẫy:
“Tôi không… mau đổi lại đi… nếu không tôi sẽ ch//ết mất, Hoắc Bắc Thành… tôi xin anh… đổi lại đi…”
Thế nhưng Hoắc Bắc Thành chỉ bình thản nhìn tôi:
“Ngoan, nghe lời.”
“Em như vậy, người ta lại tưởng Thiếu tướng phu nhân bị điên đấy.”
Anh đứng dậy:
“Phu nhân cảm xúc bất ổn, gọi quân y đến tiêm thu//ốc an thần.”
Tôi điên cuồng lắc đầu, nhưng dù tôi nói gì, Hoắc Bắc Thành vẫn dửng dưng.
Chẳng mấy chốc, quân y mang hộp thu//ốc đến, Hoắc Bắc Thành ra hiệu.
Anh ôm chặt tôi, thì thầm bên tai:
“Thanh Nguyệt, em mệt rồi, nghỉ ngơi một chút đi.”
Một cơn đau nhói truyền vào cơ thể. Thu//ốc an thần ngấm dần, tôi chìm vào bóng tối.
Khi mở mắt ra lần nữa, căn phòng quen thuộc trống không.
Tôi cố gắng lết đến lấy điện thoại, gọi cho cha của Hoắc Bắc Thành.
“Thủ trưởng…”—giọng tôi khàn khàn nhưng vô cùng bình tĩnh—
“Tôi quyết định rồi.”
“Tôi đồng ý ly hôn với Hoắc Bắc Thành.
Và sẽ rời khỏi Cảng Thành… mãi mãi.”
02
Giọng của lão thủ trưởng họ Hoắc kích động đến mức không che giấu nổi:
“Tốt! Chỉ cần con rời đi, Bắc Thành mới chịu cưới Nguyễn Nguyễn. Nhà họ Hoắc chúng ta mới không tuyệt tự được!”
“Ta sẽ gửi thỏa thuận ly hôn cho con ký. Một tháng sau ta sẽ sắp xếp cho con ra nước ngoài.”
Cúp máy xong, tôi lập tức giơ tay, đập mạnh chiếc vòng ngọc xuống đất.
Một khắc nó vỡ nát, tôi chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, sảng khoái cực độ.
Để tránh bị Hoắc Bắc Thành nghi ngờ, tôi cố tình tìm một chiếc vòng tương tự đeo vào.
Vừa dọn dẹp xong, Hoắc Bắc Thành đã đẩy cửa bước vào.
“Thanh Nguyệt, anh đưa em đi tập phục hồi chân.”
Trong mắt anh ta đầy dịu dàng, như thể chuyện hôm qua chưa từng tồn tại.
Từ sau ta//i nạ//n, Hoắc Bắc Thành luôn tận tâm chăm sóc tôi, ngày nào cũng luyện tập phục hồi cho tôi, việc nặng nhọc cũng tự mình làm.
Thế nhưng không hề có bất cứ tiến triển nào.
Nhưng hôm nay tập xong, tôi rõ ràng cảm nhận được hai chân mình có cảm giác.
Kết thúc buổi tập, anh đẩy tôi ra sân phơi nắng. Chưa được bao lâu, anh nhận điện thoại rồi rời đi.
Ngay khi anh vừa đi, Nguyễn Nguyễn đã sải bước vào.
Cô ta trừng tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, bàn tay còn quấn băng gạc.
Vừa vào cửa, ánh mắt đã dán chặt vào cổ tay tôi. Thấy chiếc vòng vẫn ở đó, cô ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó nghiến răng:
“Chú nhỏ hôm nay ở cạnh cô lâu như vậy, cô đắc ý lắm phải không?”
Nói rồi cô ta rút từ sau lưng ra một chiếc roi da nhỏ.
“Cô đừng mơ sống yên ổn! Tôi sẽ khiến cô nhớ đời!”
Roi vừa quất xuống, cả người tôi đau đến run rẩy.
“Nguyễn Nguyễn, cô điên rồi à?!”
Tôi cố đẩy xe lăn muốn bỏ chạy, nhưng cô ta tuyệt nhiên không cho tôi cơ hội.
Thậm chí thấy tôi càng đau đớn, cô ta lại càng hưng phấn.
Roi trong tay cô ta đánh tới tấp, vừa đánh vừa chửi rủa.
Đến mức tôi không biết mình ngất đi lúc nào.
Chỉ đến khi cô ta xả hết tức mới chịu dừng lại.
Lúc tỉnh lại, những vết roi đỏ chằng chịt trên người khiến ai nhìn cũng phải hít mạnh một hơi.
Bên giường, Hoắc Bắc Thành mắt đỏ hoe, trông như cả đêm không ngủ.
Anh đưa tôi một tờ “giấy hòa giải”:
“Em ký tên vào đây. Không thì Nguyễn Nguyễn sẽ bị xử lý.”
Lúc đó tôi mới biết: khi Nguyễn Nguyễn đánh tôi, đã bị người nhà bệnh nhân đi ngang nhìn thấy và tố cáo lên trên.
Giờ cô ta đang bị tạm giữ tại khu quản lý.
Tôi lạnh lùng bật cười. Thì ra anh ta thức suốt đêm… vì chuyện này.
Tôi liếc qua tờ hòa giải, thản nhiên hỏi:
“Tại sao tôi phải tha thứ?”
Sắc mặt Hoắc Bắc Thành lập tức tối sầm. Anh nghiến răng:
“Phu nhân bị thương không tiện ký. Mang hộp mực dấu đến!”
Nghe lệnh, mấy cảnh vệ lập tức áp sát, giữ chặt lấy tôi.
Hoắc Bắc Thành cưỡng chế ép tay tôi đóng dấu đỏ lên tờ giấy.
Xong xuôi, anh cầm bản hòa giải đi thẳng.
Khi ra đến cửa, anh còn liếc mấy cảnh vệ một ánh mắt.
Chưa kịp phản ứng, mấy người đã giữ chặt tôi lại, tát thẳng vào mặt.
Từng cú từng cú, không chút nương tay.
108 cái tát.
Đến khi mặt tôi gần như rách toạc, họ mới dừng lại.
Một trong số họ lạnh giọng:
“Thiếu tướng bảo: đây là lời cảnh cáo cho cô.”
Nói rồi tất cả bỏ đi, để lại tôi một mình nằm co quắp trên giường bệnh.
Vì toàn thân là thương tích, tôi phải nằm viện một tuần.
Trong một tuần ấy, Hoắc Bắc Thành không đến thăm tôi một lần.
Chỉ có tin nhắn gửi đến:
“Anh bận quân vụ, em nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Còn Nguyễn Nguyễn thì mỗi ngày đều gửi ảnh khiêu khích:
Ảnh Hoắc Bắc Thành nấu ăn cho cô ta.
Ảnh anh rửa chân cho cô ta.