18
Sự thật chứng minh, mệt rã rời thì có thể ngủ ngay lập tức.
Ngủ rồi, tôi lại nằm mơ.
Trong mơ, mẹ tôi ép tôi lấy một ông già bảy mươi tuổi.
Tôi trong mơ giống như một con rối bị điều khiển, còn ý thức của tôi thì bay lơ lửng tách khỏi cơ thể.
Tôi gào lên, nhưng không có âm thanh nào vang ra.
Tôi cuống cuồng chạy đến trước mặt chính mình, muốn ngăn cản tất cả.
Vô ích, con dấu kết hôn đã đóng xuống.
Tôi nhìn thấy, trừ tôi ra, mặt ai cũng nở nụ cười.
Tôi hét lên thất thanh.
Đột nhiên, có người ôm chầm lấy tôi.
Nhẹ nhàng nói:
“Chỉ là mơ thôi, đừng sợ.”
Tôi dần bình tĩnh lại, một bàn tay dịu dàng vỗ về sau lưng tôi.
Nỗi sợ hãi tan biến dần, tất cả trong mơ cũng nhạt đi.
Tôi lại chìm vào giấc ngủ.
19
Trưa hôm sau.
Tôi mở mắt, ngẩng lên chưa được hai phân thì lại đổ vật xuống.
Không dậy nổi, thật sự không dậy nổi.
Toàn thân nhức mỏi.
Trần Chi Diên nghe thấy tiếng động, đi tới.
Thấy tôi giãy giụa một lúc lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.
Tôi trừng mắt nhìn anh.
“Anh tin không tôi trừ lương anh bây giờ đấy?”
Anh bỗng cúi người, bế ngang tôi lên.
Tôi theo phản xạ ôm lấy cổ anh.
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên khóe môi tôi.
“Chào buổi sáng, công chúa.”
Anh bế tôi đi rửa mặt, lại bế tôi ra ăn sáng.
Từng việc từng việc đều chu đáo tỉ mỉ.
Ăn xong, Trần Chi Diên lấy ra căn cước công dân và sổ hộ khẩu.
“Chúng ta đi đăng ký kết hôn đi.”
“Hả?”
Tôi hơi chưa kịp phản ứng, thì đã thấy anh nhìn tôi đầy vẻ tổn thương.
“Hôm qua em nói muốn cưới chỉ là để dỗ dành anh thôi sao?”
“Anh biết mà, đó chỉ là chiêu để lừa thân thể anh thôi.”
Tôi ngẩn người nhìn anh.
Anh bất ngờ bật cười.
“Đùa thôi.”
Anh như biến ảo, rút ra một chiếc nhẫn.
Quỳ một gối trước mặt tôi.
“Có thể là hơi gấp gáp, nhưng anh vẫn muốn hỏi em một câu—
Công chúa Miên Miên, em có đồng ý lấy anh không?”
Tôi nhìn viên kim cương to như hạt bắp, phản ứng đầu tiên là hỏi:
“Anh mua ở đâu mà nhìn thật thế?”
Anh im lặng một lúc.
Có chút bất đắc dĩ nói:
“Là thật đấy.”
“Sao có thể.” Tôi theo bản năng phản bác.
Trần Chi Diên không nói gì.
Anh kéo tay tôi, đeo nhẫn lên.
Ngoài dự đoán, rất vừa vặn.
Tôi giơ tay lên, nhìn trái nhìn phải.
Đường cắt kim cương này, trông không giống đồ giả tí nào.
Nhưng mà… anh chắc chắn không đủ tiền mua đồ thật.
Với loại chất lượng và trọng lượng này, không tám con số thì đừng mơ.
Tôi hiểu rồi, đồ giả.
Trần Chi Diên thấy vẻ mặt tôi thay đổi liên tục, không nhịn được cười, nhưng vẫn bổ sung thêm một câu:
“Thật sự là thật.”
“Được rồi được rồi, thật thì thật.”
Anh nói là thật thì là thật đi, không quan trọng.
Trần Chi Diên vẫn quỳ một gối trước mặt tôi.
Tôi vội vàng đỡ anh đứng dậy.
“Hôm qua quên nói, ý tôi là muốn kết hôn giả với anh.”
Biểu cảm của Trần Chi Diên thoáng chốc sụp đổ.
“Cưới giả?!”
“Đúng, kết hôn giả, nhưng là đi đăng ký thật.”
“Sau khi mọi chuyện xong xuôi, chúng ta có thể ly hôn.”
Tôi quan sát sắc mặt anh, bổ sung thêm:
“Tôi biết chuyện này với anh không công bằng, đang yên đang lành mà phải trở thành trai từng ly hôn.” Tôi giơ ba ngón tay lên, “Nhưng anh yên tâm, tôi sẽ trả anh một khoản thù lao hậu hĩnh.”
Trần Dĩ Điềm từng nói với tôi, hoàn cảnh nhà anh không tốt, nhưng cái được là sạch sẽ, không có quan hệ phức tạp.
Tôi tiếp tục dụ dỗ:
“Khoản tiền này, đủ để anh sống nhàn cả đời.”
20
Tôi và Trần Chi Diên đã đăng ký kết hôn.
Vừa nhận được giấy chứng nhận kết hôn, tôi lập tức chụp hình gửi cho mẹ.
Không ngoài dự đoán.
Bà lập tức gửi loạt tin nhắn thoại oanh tạc.
Mỗi cái đều dài hơn 60 giây.
Tôi thẳng tay chặn luôn.
He he.
Tâm trạng tôi vô cùng tốt, vừa đi vừa lắc tay Trần Chi Diên.
“Đi thôi, về nhà nào.”
Vừa về đến nhà, vừa bước vào cửa.
Vừa mới bước vào.
Trần Chi Diên liền bế bổng hai chân tôi lên.
Tôi hoảng hốt kêu lên, theo phản xạ ôm chặt lấy cổ anh.
Anh nhấc tôi lên xuống vài cái.
Rồi đi đến phòng khách, ngồi xuống ghế sofa.
Tôi ngồi trên đùi Trần Chi Diên.
Đột nhiên cảm nhận được một loại áp lực xâm lược rất gần.
Tôi muốn đứng dậy.
Nhưng anh siết lấy eo tôi.
Không cho cãi, hôn tôi ngay.
Tôi muốn né, nhưng anh giữ lấy sau gáy tôi.
Tay còn lại giữ eo, dán chặt tôi vào người anh.
Bỗng sau lưng vang lên tiếng đồ vật rơi mạnh xuống đất.
Tôi giật mình rụt người lại.
Trần Chi Diên nhân cơ hội ôm chặt tôi vào lòng.
Ánh mắt sắc bén nhìn về phía phát ra tiếng động.
Trần Dĩ Điềm đứng ngẩn người tại chỗ, dụi dụi mắt, rồi hét toáng lên:
“Bảo bối! Sao cậu lại cưỡi lên người chú tớ?!”
Ai cơ?!
Tôi kinh hãi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt cũng kinh hãi không kém của Trần Dĩ Điềm.
Ánh mắt Trần Chi Diên hơi nheo lại.
Trần Dĩ Điềm lập tức che mắt quay mặt đi.
“Tớ không thấy gì hết, không thấy gì hết…”
21
Tôi với Trần Dĩ Điềm ở trong phòng kiểm tra lại mọi chuyện.
Cuối cùng, tôi tuyệt vọng phát hiện…