“Đại tẩu, ta vừa nghe lời tẩu nói, dường như tẩu rất am hiểu chuyện phòng the, chẳng lẽ là làm chuyện này quá nhiều rồi?”
Sắc mặt Ôn Dao đột ngột thay đổi: “Nhị đệ! Ngươi có ý gì! Ta chẳng qua là quan tâm…”
“Quan tâm?”
Tiêu Vô Hành cười khẩy một tiếng, không khách khí cắt ngang lời nàng ta.
“Ta lại không biết, Đại tẩu lại chu đáo đến mức này.”
“Tân hôn ngày thứ hai đã vội vàng chạy đến viện của tiểu thúc để bàn tán xem hắn có làm được chuyện nam nữ hay không?”
“Lòng nhiệt tình này của Đại tẩu, thật khiến Tiêu mỗ được mở rộng tầm mắt.”
Ngữ khí hắn ngừng lại, giọng nói cũng trầm xuống: “Hay là nói, Đại tẩu đang mong ta không được, mong phu thê ta bất hòa, mong Nhị phòng đoạn tử tuyệt tôn, để Đại phòng các người… cao gối vô ưu?”
Bốn chữ cuối cùng, hắn nói chắc nịch từng từ, như tiếng sấm nổ vang bên tai mọi người.
Ôn Dao bị dọa đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
“Ngươi… ngươi nói bậy! Ta không có! Ngươi ngậm máu phun người!”
“Ta ngậm máu phun người?”
Tiêu Vô Hành bước tới gần một bước, ý cười bên môi lạnh lẽo.
“Vậy lời Đại tẩu vừa nói chắc như đinh đóng cột, nguyền rủa tiểu thúc bất lực, ám chỉ thê tử ta phải thủ tiết, là đang làm cái gì?”
“Chẳng hay Ôn gia là dòng dõi thư hương, dạy dỗ nữ nhi thế nào mà lại học được cái thói khua môi múa mép, nguyền rủa huynh đệ, làm nhục thê tử ta như vậy?”
“Nếu quả thực là thế, ta ngược lại muốn hỏi Ôn Thượng thư xem ông ấy dạy dỗ nữ nhi kiểu gì.”
“Ở đây náo nhiệt thật đấy.”
Một giọng nói quen thuộc, mang theo vài phần vội vã vang lên, Tiêu Lan Cảnh không biết đã xuất hiện trong viện từ lúc nào.
Ánh mắt hắn trước tiên rơi vào trên người ta, phức tạp khó phân biệt.
Ngay sau đó khi chú ý tới chiếc khăn trong tay ma ma, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên trắng bệch, ngay cả đôi môi cũng mất đi huyết sắc.
“Lan Cảnh ca ca!”
Ôn Dao như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng tiến lên muốn khoác tay hắn, lại bị hắn bất động thanh sắc tránh đi.
Cảm xúc đạm nhiên mà hắn luôn giỏi quản lý, giờ phút này lại lặng lẽ sụp đổ.
“Hai người đêm qua…”
“Đại ca.”
Tiêu Vô Hành bước lên một bước, hoàn toàn chắn trước mặt ta.
Giọng điệu vẫn ôn hòa, nhưng mang theo sự bảo vệ không cho phép nghi ngờ và chút châm chọc nhàn nhạt.
“Huynh chẳng lẽ cũng có hứng thú với chuyện riêng tư nơi khuê phòng của phu thê đệ?”
Tiêu Lan Cảnh như bị kim châm, tầm mắt buộc phải dời khỏi người ta.
“Vô Hành, đệ hiểu lầm rồi. Ta chỉ là… nghe nói bên này có tranh chấp nên qua xem sao.”
“A Dao nếu có lời nói không thoả đáng, ta thay nàng ấy xin lỗi đệ.”
Lần này đến lượt Ôn Dao cuống lên.
“Lan Cảnh ca ca, chàng là huynh trưởng mà, tại sao chàng lại nói đỡ cho bọn họ…”
“Câm miệng!”
Ôn Dao chưa từng bị người ta quát mắng như vậy bao giờ.
Nàng ta mất mặt, xách váy tức tối chạy ra khỏi viện.
Tiêu Lan Cảnh hít sâu một hơi.
“A Dao ở nhà được nuông chiều quen rồi, còn mong đệ đệ… đệ tức, nhẫn nhịn nhiều hơn.”
Lại là cái văn vở này.