Chỉ lặng lẽ lấy chiếc thẻ đen từ trong túi, đưa cho nhân viên phục vụ đang đứng bên cạnh.
“Thanh toán.”
Giọng tôi… bình tĩnh đến lạnh lùng.
Giống như tôi chưa từng đau.
Nhân viên phục vụ nhận thẻ, xoay người rời đi.
Sắc mặt Trương Hạo dịu xuống đôi chút, như thể rất hài lòng vì tôi biết “đại cục làm trọng”.
Anh buông Triệu Linh ra, bước đến bên tôi, định nắm lấy tay tôi:
“Vãn Vãn, ngoan lắm, đừng vì chuyện nhỏ như vậy mà—”
Tôi lùi lại nửa bước, né khỏi tay anh.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, lơ lửng và đầy ngượng ngập.
Phía sau lưng anh, Triệu Linh – người vừa nức nở thảm thương lúc nãy – giờ đã không còn nước mắt.
Cô ta nhìn tôi qua vai Trương Hạo, ánh mắt khiêu khích, đắc thắng, không che giấu sự ngạo nghễ.
Không còn chút nào hoảng loạn, chỉ còn lại một câu nói không cần phát ra tiếng:
“Thấy chưa? Anh ấy là của tôi.”
Chẳng bao lâu sau, nhân viên phục vụ quay lại, mang theo hóa đơn và chiếc thẻ đen.
Tôi ký tên.
Nhận lại thẻ.
Lấy túi xách.
Rồi quay lưng bước đi.
Không nói một lời.
Không ngoái đầu lại.
Tô Tình thấy thế lập tức bước theo, còn không quên lườm Trương Hạo một cái sắc lẹm.
“Vãn Vãn, chờ mình với!”
Tôi không đáp.
Chỉ bước từng bước rời khỏi nhà hàng rực rỡ ánh đèn phía sau.
Ngoài trời, gió đêm thổi táp vào mặt lạnh buốt.
Lúc đó tôi mới phát hiện…
Tim mình đã lạnh đến mức không còn cảm giác.
Năm ngàn tệ đó, không phải Triệu Linh tát vào mặt tôi.
Mà là Trương Hạo – người tôi yêu ba năm trời – tự tay vung ra cái bạt tai chát chúa nhất.
3.
Trên đường về nhà, không khí trong xe ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Trương Hạo ngồi ở ghế lái, trầm mặc lái xe, không nói lời nào.
Mãi rất lâu sau, anh mới như đã sắp xếp xong lời lẽ, lên tiếng phá tan sự im lặng.
“Vãn Vãn, em đừng giận Linh Linh nữa. Con bé chỉ là một đứa nhỏ, nhà nghèo, từ bé chưa từng được ăn ngon mặc đẹp… thấy tôm hùm thì không kìm được…”
Giọng anh dịu dàng, như đang cố gắng giải thích.
Nhưng những lời đó rót vào tai tôi, chỉ thấy càng nghe càng chói tai.
“Cô ta nghèo, thì có thể ngang nhiên ăn đồ của người khác mà không thấy xấu hổ sao?”
Cuối cùng tôi mở miệng, giọng khàn đặc.
“Anh không có ý đó. Ý anh là… cô ấy không cố tình, chỉ là chưa thấy qua mấy món đắt tiền nên có chút ham đồ lạ. Em rộng lượng một chút, coi như giúp người nhà trước đi. Dù sao sau này tụi mình cưới nhau, cũng phải sống chung với nhau mà.”
Anh vẫn tiếp tục bênh vực Triệu Linh.
Từng câu từng chữ đều đẩy cô ta vào vị trí “người yếu thế cần được thông cảm”.
Còn tôi thì sao?
Trở thành kẻ nhỏ mọn, không biết điều.
Tôi không đáp.
Chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe, ánh đèn đường cứ thế vùn vụt trôi ngược lại trong tầm mắt.
Trong đầu tôi, cứ lặp đi lặp lại ánh mắt của Triệu Linh lúc nãy—
Khiêu khích, đắc ý, và… một cảm giác quen thuộc kỳ lạ mà khi đó tôi đã không kịp nhận ra.
Ánh mắt cô ta nhìn Trương Hạo, tuyệt đối không phải ánh mắt của một người em họ dành cho anh họ.
Còn cái váy cô ta mặc.
Tôi nhận ra thương hiệu đó—là thiết kế của một nhà mốt Pháp ít người biết, mỗi chiếc váy ít nhất cũng phải trên 10.000 tệ.
Một “người thân từ quê lên” như lời anh nói, nghèo khó, dựa dẫm vào nhà anh, sao có thể mặc được thứ đó?
Tim tôi như bị thứ gì đó đè xuống từng chút một.
Lúc này, điện thoại rung lên—tin nhắn từ Tô Tình.
“Vãn Vãn, cậu ổn không? Tớ tức đến phát điên với cái tên Trương Hạo đó rồi! Hắn với con 'em họ' kia chắc chắn có vấn đề! Cậu đừng có tin mấy lời lừa bịp của hắn đấy!”
Cơn giận của cô ấy gần như xuyên qua cả màn hình.
Tôi chỉ nhắn lại: “Tớ không sao.”
Rồi tắt máy.
Xe dừng lại dưới khu chung cư.
Tôi tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe.
Trương Hạo giơ tay giữ lấy cổ tay tôi.
“Vãn Vãn, chúng ta nói chuyện một lát, được không?”
“Tôi mệt rồi.”
Tôi hất tay anh ra, giọng lạnh tanh.
“Em vẫn còn giận chuyện hôm nay à? Anh đã nói rồi, Linh Linh là em họ của anh, sao em cứ không tin?”
Giọng anh nghe ra vừa mệt mỏi vừa bực bội.
Tôi xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh.
Trong ánh sáng lờ mờ trong xe, tôi cố tìm trong ánh mắt ấy một chút gì đó né tránh, hay ít nhất là cảm giác chột dạ.
Nhưng không có.
Ánh mắt anh bình thản, chân thành, thậm chí còn mang theo vẻ tổn thương vì bị tôi “hiểu lầm” vô lý.
Nếu như là trước đây, nếu như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra…
Tôi có lẽ đã lại mềm lòng, đã lại tin anh.
Nhưng giờ đây, chỉ cảm thấy lạnh thấu xương.
Diễn quá giỏi.
Giỏi đến mức khiến tôi bắt đầu nghi ngờ:
Ba năm qua, tình cảm mà tôi luôn tin tưởng, liệu có bao nhiêu phần là thật?
“Tôi nói rồi, tôi mệt rồi.”