4
Đêm dần khuya.
Ta đã cố phong bế âm khí, hòng không hại hắn.
Dù vậy, cơ thể hư nhược của Cơ Tử Dạ vẫn chẳng yên giấc.
Nửa tỉnh nửa mê, ta nghe hắn ho khan.
Hắn gắng mím chặt môi, xoay lưng về phía ta, cố ép cơn ho xuống mức thấp nhất.
Nhưng ta vẫn nhận thấy.
Bất giác, ta có chút lo lắng—
Vất vả lắm mới gặp được kẻ có thể giúp ta rời mộ phần, mở rộng địa bàn hoạt động. Nhỡ không may hắn chết dưới tay ta, chẳng phải ta lại quay về ngồi đếm kiến trên mộ sao?
Ta cau mày hỏi:
“Cơ Tử Dạ, ngươi ổn chứ?”
Thân hình hắn khựng lại, quay đầu, ánh mắt ôn hòa nhìn ta:
“Ta… đánh thức ngươi chăng?”
Nói rồi, hắn toan trở dậy bước ra ngoài.
“Lại đây.” Ta giữ lấy hắn, không vui hỏi, “Sao hả, sợ rồi à? Muốn tránh ta?”
Cơ Tử Dạ khẽ cười, dung mạo như họa:
“Thần nào dám.”
Ta đương nhiên không tin.
Hắn dám “động” cả quỷ, còn có gì không dám làm?
Nhớ hắn vừa giúp ta, ta cũng muốn tỏ chút ân tình:
“Cơ Tử Dạ, để ta dỗ ngươi ngủ nhé?”
Hắn bỗng ngẩng phắt mắt lên, vẻ mặt như không dám tin, lại xen lẫn chút vui mừng:
“Ngươi… nói gì cơ?”
“Đêm nay ngươi đã giúp ta, ta sẽ báo đáp bằng cách dỗ ngươi ngủ.”
Nói rồi, ta ôm hắn vào lòng, vỗ nhẹ lưng hắn:
“Ngủ đi.”
Nghe đồn quyền tướng Cơ Tử Dạ tàn nhẫn lãnh khốc, hỉ nộ khó lường.
Nhưng nhìn hắn nằm bên ta lúc này, chỉ thấy cô quạnh tội nghiệp, đến mức phải chung chăn cùng quỷ.
Đêm ấy.
Chẳng rõ hắn có ngủ ngon không, chứ ta thì vỗ được một lúc, cuối cùng lại tự ngủ mất.
Dù sao, làm quỷ bảy năm, ta chỉ toàn nằm trong quan tài cứng ngắc.
Hiếm hoi mới chạm được giường êm, ngủ say như chết cũng phải.
5
Sáng hôm sau, Cơ Tử Dạ phải vào triều.
Hắn mặc triều phục đỏ, trở lại bên giường bế ta dậy, khẽ hôn lên mi mắt ta:
“Công chúa, có muốn về hoàng cung nhìn thử không?”
Ta chớp mắt, trái tim khẽ rung: “Nhà… ư?”
…
Hoàng cung là nơi ta từng coi là nhà thuở sinh tiền.
Nhưng giờ chẳng còn người thân, chỉ còn kẻ thù ở đó.
Nghĩ vậy, ta khẽ day cái eo mình vừa bị “tàn phá” đêm qua:
“Được, đi thì đi.”
Làm quỷ hạn chế đủ đường, nếu ta không muốn quay về ngôi mộ cô quạnh kia thì chỉ còn cách đi cùng hắn.
Vậy là Cơ Tử Dạ nắm tay ta, bước lên xe ngựa.
Trên đường, ta nghĩ ngợi chốc lát, rốt cuộc vẫn nhắc hắn:
“Cơ Tử Dạ, nếu thật không phải ngươi hạ dược trong rượu, ắt có kẻ muốn hại ngươi.”
Món “xuân dược” đó liều lượng mạnh quá, chẳng khác chi độc dược.
May hắn đổ hết lên mộ ta, chứ nếu chính hắn uống, e rằng sẽ mất mạng.
Chưa kể, kẻ đứng sau còn có thể lấy cớ bôi nhọ tiếng tăm hắn sau khi chết, khiến hắn ô danh.
— Chuyện tương tự ta cũng từng trải.
Đôi mắt đen láy của Cơ Tử Dạ chớp khẽ, bàn tay xoa nhẹ tóc ta, giọng ôn nhu:
“Công chúa lo lắng cho thần ư?”
Ta khẽ gật:
“Phải, ta rất lo.”
Rốt cuộc, hắn sống được, ta mới có lợi.
Đám Tiêu gia và Thái hậu là kẻ thù của cả dòng họ ta, cũng là kẻ thù của hắn.
Hơn nữa, hắn mà chết, chẳng còn ai đốt vàng mã cho ta, cũng không có người chịu mua thứ rượu trần gian đắt đỏ để dâng ta nữa.
Cơ Tử Dạ dường như cực kỳ hưởng thụ, trong mắt càng dâng ý cười dịu dàng:
“Công chúa chớ sợ, bọn chúng không giết được thần đâu. Đa tạ công chúa, một lần nữa cứu thần.”
Ta nháy mắt ngơ ngác:
“Một lần… nữa? Trước đây ta từng cứu ngươi sao?”
6
Cơ Tử Dạ lặng ngắm ta, đáp khẽ:
“Công chúa vốn thiện lương, từng cứu thần khỏi nguy khốn.”
Ta bật cười lạnh.
Thiện lương ư? Ta mang tiếng xấu đến mức chết còn chẳng được vào hoàng lăng, hắn lại bảo ta lương thiện?
Thật hoang đường!
Ta thương hại nhìn hắn:
“Tướng gia, e mắt ngươi có vấn đề, nên chữa sớm kẻo nguy.”
Cơ Tử Dạ lại cười nhẹ:
“Kẻ khác nhìn không thấy công chúa, chỉ có mình thần thấy, sao nói mắt thần kém được?”
Ta im lặng, cũng không biết phản bác sao, có khi hắn nói cũng đúng.
Khi đến hoàng cung, Cơ Tử Dạ vào chầu, ta ngồi bậc thềm ngoài đại điện hóng gió.
Tiện thể nghe đám quan viên trong điện tranh cãi om sòm—
Phủ Bình Châu phát sinh lũ lụt, đê vỡ, chết hàng trăm dân.
Người chịu trách nhiệm điều tra việc này chính là Tiêu Hành, Hầu gia Vũ An.
Khi Tiêu Hành tâu báo, hắn đổ hết tội lên đầu ta:
“Hồi còn triều tiên đế, Triều Huy Công chúa Lý Hoài Nguyệt đã bí mật nuôi tư binh, từng biển thủ ngân quỹ tu bổ đê. Sau bị phát giác, nàng để che giấu, giết hại mấy quan viên tại chỗ, lừa dối thánh thượng. Kỳ thực đê sông ấy sớm có vấn đề, chỉ tới nay mới vỡ lở, nên trận thiên tai này là tội nghiệt công chúa chết chưa đền hết.”
Tội lỗi chết chưa đền hết?