“Người ta đến vì lợi, đi cũng vì lợi”—câu nói này, lúc này thật đúng đến từng chữ.
Tôi chậm rãi bước đến trước mặt hai người, nụ cười trên môi càng rõ ràng hơn:
“Tống Trì Hạo, em tham vọng quá rồi. Chỉ với vài chục vạn vốn khởi đầu mà cũng dám nhận ba chục triệu tiền đơn hàng, không đứt vốn mới là lạ!”
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi:
“Em có thế chấp! Đợi hàng xuất đi, lấy được tiền đợt hai là xoay vòng được!”
Tôi tỏ ra tò mò:
“Ồ, thế em lấy gì thế chấp vậy?”
Không đợi cậu ta trả lời, tôi đã nói thay luôn:
“Em thế chấp chính là cái danh ‘thiếu gia nhà họ Tống’! Giờ thì em không còn cái danh ấy nữa, em còn lại gì? Em thật sự nghĩ mình có bản lĩnh tự thân lập nghiệp sao?”
Tống Trì Hạo khựng lại, lảo đảo như muốn ngã. Hứa Tri Mộng vội đỡ lấy cậu ta:
“Trì Hạo, phải làm sao bây giờ? Công ty sắp phá sản rồi…”
Tống Trì Hạo nghiêng người, tức giận đẩy cô ta ra:
“Làm sao anh biết?! Còn không phải tại em? Vừa thấy đơn hàng là mắt sáng rực, anh đã bảo hệ thống sản xuất của mình không kham nổi rồi, em nhất quyết không nghe. Giờ thì hay rồi!”
“Anh nói vậy là sao? Lúc trước không phải chính anh cũng đồng ý sao? Em làm vậy chẳng phải vì muốn công ty phát triển nhanh, để người ta thấy rõ anh không phải đồ bỏ đi hay sao?”
Hứa Tri Mộng như nhớ ra gì đó, bất ngờ túm lấy vai tôi, nghiến giọng chất vấn:
“Là cô! Nhất định là cô cố tình! Cô giăng bẫy cho chúng tôi nhảy vào đúng không?!”
Cô ta bóp mạnh đến mức vai tôi đau nhói, tôi giật vài cái nhưng không thoát được.
May mà có một bàn tay vươn ra từ phía sau, siết lấy cổ tay cô ta, mạnh mẽ hất ra. Sau đó người đó kéo tôi vào lòng, dịu dàng hỏi:
“Không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, ngước mắt nhìn Tống Trì Hạo lần nữa. Cái cách cậu ta đổ trách nhiệm lên bạn gái khiến tôi hoàn toàn thất vọng.
Một người đàn ông ngay cả thất bại của mình cũng không dám gánh, lại quay sang đổ lên đầu phụ nữ—anh ta còn gì là tự trọng nữa?
Hứa Tri Mộng bị hất mạnh, loạng choạng rồi ngã sấp xuống đất, đau đến mức không đứng dậy được. Nhưng Tống Trì Hạo vẫn thờ ơ, chẳng hề đoái hoài.
Cậu ta nhìn Lương Ôn Thư, rồi lại nhìn tôi, sắc mặt bình tĩnh khác thường:
“Chị, đây là bạn trai chị sao?”
Không cần tôi trả lời, hành động của Lương Ôn Thư đã nói lên tất cả.
Tống Trì Hạo như bị kích thích, bật cười lạnh:
“Chị giấu kỹ thế, chỉ để xem em trở thành trò cười đúng không?”
“Em đang nói linh tinh gì vậy?”
“Linh tinh?” – Cậu ta chỉ vào mình, rồi chỉ vào Lương Ôn Thư –
“Lương Ôn Thư, người thừa kế Tập đoàn Lương thị, từng lên không biết bao nhiêu trang bìa tạp chí tài chính. Chị đừng nói với em là em nhận nhầm người.”
“Chị đã có một người bạn trai như vậy rồi, còn tranh giành quyền thừa kế nhà họ Tống với chị làm gì? Chẳng lẽ…” – Cậu ta cười nham hiểm – “Lương Ôn Thư chỉ đang đùa giỡn với chị thôi sao?”
Tôi trừng mắt nhìn Tống Trì Hạo đầy khó tin—chưa bao giờ tôi nghĩ, có một ngày mình lại phải nghe những lời độc địa đó từ chính miệng em trai ruột.
Không kìm được, tôi giáng cho cậu ta một cái bạt tai thật mạnh.
Mặt cậu ta nghiêng hẳn đi, nhưng vẫn lộ rõ vẻ không phục.
Lương Ôn Thư lúc này lạnh lùng lên tiếng:
“Giữa tôi và cô ấy, chỉ cần cô ấy muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể kết hôn. Chúng tôi chưa từng có ý định giấu giếm gì cả, chỉ là đây là chuyện riêng tư, không cần công khai quá sớm.
Về phần quyền thừa kế Tống thị, điều đó không bao giờ là yếu tố trong mối quan hệ giữa chúng tôi.
Còn nữa, có lẽ cậu không biết—nhà họ Tống không có tổ huấn truyền con gái không truyền con trai, nhưng lại có một nguyên tắc: ai có năng lực, người đó được chọn. Nếu không, thì bố cậu—ông Tống—vốn không phải trưởng tử, sao lại được thừa kế gia sản?”
“Đúng vậy!” – Một giọng nam trầm hùng vang lên phía sau.
Tôi quay đầu lại, thấy cả gia đình họ Tống đã đồng loạt bước vào từ cửa lớn.
Khi bác cả, bố tôi và dì hai lần lượt đứng về phía tôi, Tống Trì Hạo cuối cùng cũng không gượng nổi nữa, khuỵu xuống quỳ ngồi trên sàn.
Cậu ta cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì, cả người như mất hết sức sống.
Bố lắc đầu thất vọng:
“Trì Hạo, bố từng không hiểu nổi vì sao con lại trở thành thế này. Cho đến khi bố đích thân đến chi nhánh công ty, điều tra camera giám sát ba tháng gần nhất—cuối cùng bố đã hiểu.
Con từ nhỏ vốn là đứa biết nghe lời, nên khi mới ra trường, bố đã sắp xếp cho con làm lãnh đạo chi nhánh. Không ngờ chính điều đó lại hại con.
Con được người ta tâng bốc quá mức, dẫn đến tự phụ, tham vọng ngày càng lớn. Nếm được mùi vị của quyền lực và tiền bạc rồi, con liền muốn leo cao hơn nữa, chiếm đoạt thêm nhiều thứ hơn.
Còn cô Hứa kia… bố nghĩ lúc đầu con cũng chỉ định chơi bời qua đường thôi đúng không?”
Hứa Tri Mộng tròn mắt nhìn Tống Trì Hạo, như thể bị ai đó tát một cái. Tôi liếc nhìn cô ta đầy thương hại—cô ấy muốn lợi dụng Tống Trì Hạo để vào cửa hào môn, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô tình. Có thể, vẫn còn chút chân tình trong đó.
Tống Trì Hạo không nói gì, cứ cúi đầu mặc bố trách mắng.
“Cô ấy có một chút đầu óc, biết tranh thủ lúc con bị cô lập mà đứng về phía con để tăng thêm tình cảm. Cô ta muốn lấy được danh phận, gả vào nhà giàu. Còn con, lại lợi dụng cô ta—dùng cái gọi là ‘thông minh’ của cô ta để phơi bày hết những âm mưu, dã tâm trong lòng mình trước mặt chúng ta.