1
Tôi và Giang Du Bạch là bạn đại học. Ngay ngày nhập học đầu tiên, tôi đã chú ý đến anh.
Anh đeo một cây đàn guitar sau lưng, ánh nắng xiên nhẹ rơi trên vai, như phủ lên anh một lớp viền ánh vàng.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua đám đông, bất chợt chạm phải tôi. Ánh nhìn giao nhau.
Đôi mắt ấy như chứa đầy những mảnh sao vụn, khiến tôi cam tâm bị giam cầm trong một canh bạc dài đằng đẵng.
Khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng tim mình đập loạn.
Tôi biết, đó chính là tiếng sét ái tình.
Bốn năm đại học, anh là cả tuổi trẻ và niềm vui của tôi.
Trên sân vận động rực rỡ sao đêm mùa hạ, anh từng vừa đàn vừa hát cho tôi nghe, ánh mắt dịu dàng:
“Vãn Vãn, bản Đêm Tối này anh viết riêng cho em.”
Tôi ngẩng đầu ngắm sao, ngỡ rằng những ngày như thế sẽ kéo dài mãi mãi.
Sau khi tốt nghiệp, tôi không nghe theo sắp đặt của gia đình để học tiếp cao học, mà theo anh đến Bắc Kinh.
Vì anh nói, không có tôi, anh không có cảm hứng, cũng chẳng có động lực.
Và tôi cũng không thể rời xa anh.
Mùi ẩm mốc trong căn hầm trọ hòa lẫn với mùi mì ăn liền, vậy mà tôi vẫn thấy ngọt ngào.
Ban ngày tôi làm giáo viên mỹ thuật mầm non, lúc rảnh tranh thủ bán tranh để trả tiền học nhạc cho anh.
Khi tôi nhét tiền vào tay anh, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt hoe đỏ, hôn lên những đầu ngón tay lạnh cóng của tôi.
Anh hứa:
“Chờ Đêm Tối nổi tiếng, anh nhất định sẽ cưới em.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Sau đó, anh thực sự nổi tiếng.
Dưới ánh đèn flash rực rỡ, anh tỏa sáng như sao trời, còn tôi lại trở thành cái bóng không thể lộ diện.
Với bên ngoài, tôi chỉ là “Tiểu Lâm” – trợ lý kiêm quản lý của anh.
“Công ty quy định cấm yêu đương, nên em đành thiệt thòi một chút.”
“Yên tâm, chờ anh có tiếng nói rồi, nhất định sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta.”
Tôi tin anh, bởi chúng tôi đã cùng nhau trải qua những tháng ngày gian khổ mà người khác không có.
Dù anh ngày càng không nghe máy tôi gọi.
Dù tôi thường xuyên chỉ có một mình trong căn nhà trống rỗng.
Dù tôi chỉ còn biết nhìn thấy anh qua tin tức mạng.
Dù tôi từng thấy những đoạn tin nhắn mờ ám giữa anh và nữ minh tinh trong điện thoại.
Nhưng tôi vẫn tin, đó chỉ là đóng kịch.
Giới giải trí vốn khó sống, nhất là với người không có chỗ dựa như anh.
“Chiêu trò thôi, em hiểu chuyện một chút.”
“Ở nhà rảnh quá nên mới nghĩ vớ vẩn.”
Tối hôm đó, anh đặc biệt dịu dàng, hiếm hoi lắm mới như vậy, hôn tôi hết lần này đến lần khác, nhẹ giọng dỗ dành:
“Chúng ta sinh một bé gái nhé, giống em.”
Bóng lưng anh quay đi trong ánh trăng lạnh lẽo như tượng đá.
Tôi cuộn tròn sau lưng anh, ngoan cố áp mặt vào gáy anh đang nóng hổi.
Tôi chìm trong hơi ấm ấy, mơ hồ tin rằng: anh yêu tôi.
“Đúng vậy, anh nhất định là yêu tôi…”
Mãi sau này tôi mới hiểu —
Đó chẳng qua chỉ là cách bù đắp quen thuộc mỗi khi anh cảm thấy áy náy.
2
“Cậu ổn chứ?”
Giọng Giang Nghiên xuyên qua giấc mộng, kéo tôi tỉnh dậy.
Dạo này tôi mệt lạ lùng, cả người không có sức, có thể ngủ cả ngày, nhưng lại chẳng hề hay biết ngoài kia đã xảy ra chuyện long trời lở đất.
Giang Nghiên là bạn cùng phòng đại học của tôi, cũng là người bạn thân nhất.
Chuyện giữa tôi và Giang Du Bạch, chỉ có cô ấy biết.
“Mình vẫn ổn mà, sao tự dưng hỏi vậy?”
Tôi vừa xoa huyệt thái dương đang căng lên, vừa dụi mắt, cái lạnh từ mặt lưng điện thoại khiến tôi hơi tỉnh táo lại.
“Vãn Vãn?” Giang Nghiên dè dặt hỏi:
“Nếu cậu thấy khó chịu thì cứ nói với mình, đừng gồng mãi như vậy.”
“Mình biết những năm qua cậu đã chịu đựng thế nào, biết cậu yêu anh ta đến mức nào.”
“Nhưng nếu không buông được cái cũ, thì cái mới sẽ không đến. Mình muốn giới thiệu cho cậu một người tốt hơn.”
Những lời của Giang Nghiên khiến tôi bối rối.
Cổ họng tôi chợt nghẹn lại:
“Nghiên Nghiên… cậu đang nói gì vậy?”
“Cậu và Giang Du Bạch… chẳng phải chia tay rồi sao? Anh ta vừa công khai đấy.”
Tôi cúp máy, tay run đến nỗi suýt không cầm nổi điện thoại.
[Ngôi sao đang lên Giang Du Bạch bị bắt gặp hôn nữ minh tinh nổi tiếng Sở Dao trong bãi đỗ xe ban đêm]
Top 1 hot search, dòng hashtag [#GiangDuBạchSởDao thành đôi] kèm chữ đỏ chót “BÙNG NỔ”.
Ảnh là loạt hình chụp lén trong bãi đậu xe mờ tối, hai người họ hôn nhau ngọt ngào, Giang Du Bạch đặt tay lên gáy Sở Dao, hôn sâu, đầu ngón tay luồn vào mái tóc cô ấy — hệt như động tác đêm qua anh vuốt má tôi.
Sau khi xuống xe, anh nắm tay cô ta, cùng bước vào căn hộ, suốt đêm không rời đi.
Tôi nhìn thấy chiếc áo khoác trên người anh — là món quà tôi dùng tiền thưởng từ cuộc thi vẽ để mua cho anh.
Lúc đó vừa thấy là tôi đã biết, màu đó rất hợp với làn da anh.
Nực cười nhất là, hôm qua chính tay tôi còn vừa mới ủi nó xong.
“Ừm… chắc là chiêu trò thôi...” Tôi lẩm bẩm, mà đến cầm điện thoại cũng không vững.
“Chắc là công ty sắp xếp thôi… nhất định là thế…”
Tôi tự nhủ trong lòng, nhưng vẫn không ngăn nổi tim đập loạn và tay chân run rẩy.
Dạ dày đột nhiên quặn thắt, tôi loạng choạng lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Người phụ nữ trong gương trông xa lạ đến đáng sợ — mí mắt sưng húp, môi khô nứt nẻ, sắc mặt tái nhợt, tiều tụy thảm hại.
Tôi đã thành ra thế này từ khi nào?
Khi làn nước lạnh tạt lên mặt, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển đứt quãng của chính mình.
Tối qua, khi anh về lấy đồ, còn nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.
“Dạo này bận quá, chờ kết thúc tour diễn, anh sẽ bù đắp cho em.”
Môi anh lướt qua vành tai tôi, mang theo mùi thảo mộc quen thuộc.
“Anh yêu em, Vãn Vãn.”
Thì ra cái gọi là “bận”, là bận trên giường người phụ nữ khác.
Buồn nôn đến cực độ, một cơn nôn mửa nữa lại trào lên…
3
Mẹ tôi mất ngay sau khi sinh tôi, do tắc ối mà không được cấp cứu kịp thời.
Từ đó, tôi và ba nương tựa lẫn nhau mà sống. Vì tôi, ba không tái hôn.
Tôi luôn nghe lời ba, chưa từng làm trái bất kỳ điều gì ông dặn.