1.
Ngày đầu tiên trở về hoàng cung, phụ hoàng đã rơi vào thế khó.
Năm ta chào đời, mẫu phi sinh khó, thái y cùng bà đỡ vào ra không biết bao lần, giằng co suốt nửa ngày trời vẫn không thể sinh ta ra được.
Ty Thiên Giám đêm xem tinh tượng, nói rằng trong bụng Quý phi có một đôi long phượng thai, nhưng một trong số đó là tai tinh giáng thế, không chỉ hao tổn sinh mệnh của mẹ mà còn chặn đường sinh lối chế/t, khiến hài tử còn lại không thể ra đời.
Phụ hoàng vốn tin vào những lời ấy, nên ngay sau khi ta sinh ra liền lập tức đưa ta đến Tô Thiền Tự ngoài kinh thành.
Ngay cả tên của ta cũng được đặt một cách tùy tiện, chỉ bởi trong cung Quý phi trồng hoa dành dành, nên ta được đặt tên là Tống Chi.
Còn đệ đệ song sinh của ta thì được đưa đến một phi tần gia thế không có gì đặc biệt để nuôi dưỡng.
Nay tai tinh trở về cung, khắp các cung viện đều tránh xa như tránh ôn dịch, chọn ai làm dưỡng mẫu cho ta quả thực là chuyện nan giải.
2.
Ta thì chẳng hề để tâm, chỉ thản nhiên theo một tiểu cung nữ ra ngự hoa viên đu quay.
Tiểu cung nữ kia rõ ràng mới vào cung chưa bao lâu, e rằng cũng bị chèn ép, nếu không thì sao lại bị phái đến hầu hạ ta?
"Điện hạ có khát không? Nô tỳ đi rót trà cho ngài."
Ta phất tay, chẳng mấy để ý.
Nói là đi rót trà, nhưng nàng ta mãi đến tận một khắc sau mới trở lại.
"Điện hạ…! Bệ hạ hạ chỉ rồi!"
Nàng chạy đến thở hồng hộc, hai má đỏ bừng, giọng nói cũng vội vã, tựa như có chuyện trọng đại.
Ta đưa một ngón tay lên môi: "Đừng làm ầm lên, nói đi."
"Nô tỳ vừa nghe mấy thái giám đi qua tìm điện hạ, nói rằng khi Cẩm phi nương nương đến thỉnh an bệ hạ đã chủ động đề nghị nhận ngài làm dưỡng nữ, thuận tiện để điện hạ đoàn tụ cùng Lục hoàng tử."
"Bệ hạ lập tức chuẩn tấu."
Lục hoàng tử, đệ đệ song sinh của ta.
Trong lòng ta dâng lên chút cảm giác lạ lẫm. Cẩm phi, nàng ta không giống một người có lòng tốt như vậy.
Huống hồ, nàng ta vốn đã có một trai một gái, sao còn muốn hao tâm tổn sức nhận thêm một dưỡng tử?
Tiểu cung nữ kia hiển nhiên rất thích tán gẫu: "Nghe nói năm xưa, khi Cẩm phi nương nương còn là một Quý nhân đã nhận nuôi Lục hoàng tử, hết lòng bồi dưỡng hắn. Đến khi Lục hoàng tử nổi bật hơn người, nương nương cũng nhờ đó mà được sủng ái, một đường thăng tiến, chỉ trong một năm đã lên đến vị trí phi tần!"
Ta khẽ cười lạnh, kéo váy xoay người trở về.
Vào cung của nàng ta, chẳng lẽ còn không nhìn ra chiếc đuôi hồ ly kia sao?
3.
Bên trong điện Càn Thanh, kim bích huy hoàng, hai bên thượng tọa là đôi linh thú ngậm châu, hương trầm lượn lờ trong không khí, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Ta ngoan ngoãn quỳ xuống, ba lần dập đầu, sau đó cất giọng trong trẻo: "Nữ nhi thỉnh an phụ hoàng, thỉnh an Cẩm nương nương."
Hoàng đế ngồi ở xa, ta cúi đầu nên không thấy rõ thần sắc của hắn, chỉ sau một lúc lâu mới nghe hắn cất lời.
"Trẫm nhiều năm không gặp Chi nhi, vậy mà đã lớn đến nhường này rồi."
Ta mỉm cười, vẻ mặt ngoan ngoãn, giọng điệu hồn nhiên: "Nữ nhi ở Tô Thiền Tự được chiếu cố rất chu toàn, các vị sư cô đều nói nữ nhi sinh ra thật tốt."
Hoàng đế lặng lẽ quan sát ta, hồi lâu lại hỏi: "Con rời cung từ nhỏ, có từng oán hận?"
"Nữ nhi ở bên ngoài chưa từng chịu ấm ức, sao lại có thể sinh lòng oán hận?"
Nếu bọn họ đã vứt ta tại Tô Thiền Tự mà không hề quan tâm, ta quả thực cũng chẳng có gì để oán giận.
Chỉ tiếc, vì muốn giữ lại chút thể diện mong manh, mỗi năm bọn họ đều phái người đến thăm hỏi ta.
Nhưng thực chất, đó chẳng qua là một màn quấy rối cuộc sống thanh tịnh của ta mà thôi.
Thái giám, cung nữ, từng kẻ từng kẻ một ngạo mạn càn rỡ, nói là thăm hỏi, chẳng bằng nói là đến gây sự.
Cuối cùng, họ cũng đã phá nát chút hơi ấm ít ỏi ta từng có trong cõi đời này.
"Như thế thì tốt, từ nay con hãy ở lại trong cung của Cẩm nương nương, cũng coi như đoàn tụ với Lục hoàng tử."
"Nữ nhi tuân chỉ."
Ta hơi nheo mắt lại, liếc nhìn Cẩm phi, kẻ từ đầu đến cuối vẫn im lặng, môi khẽ nhếch thành một nụ cười.
Từ nay về sau, hẳn sẽ có không ít chuyện thú vị đây.
4.
"Điện hạ, nên dậy rồi, hôm nay còn phải đến thỉnh an Cẩm phi nương nương nữa!"
Tiểu cung nữ ngày ấy đã được ta mang về cung, từ đó trở thành người hầu thân cận của ta, kiêm luôn nhiệm vụ gọi ta thức dậy mỗi sáng.
"Hôm nay lúc đi thỉnh an, chắc hẳn còn có thể gặp Lục điện hạ." Tuyết Hà lại nói.