“Bố và mẹ còn chưa ly hôn, dì Tô đã đến nhà rồi. Dì ấy rất hung dữ với con, con sợ sau này dì ấy sẽ đối xử không tốt với con.”
“Mẹ chỉ có một mình con, con không thể rời xa mẹ. Bố hãy để dì Tô ở bên bố đi.”
Sắc mặt Cố Cảnh Lâm lập tức biến đổi, bắt đầu mất kiểm soát:
“Thẩm phán, trẻ con nói gì cũng không thể xem là thật được!”
“Hàn Vũ, nói cho bố nghe, ai dạy con nói những lời này?”
Thẩm phán gõ mạnh búa, yêu cầu anh ta giữ im lặng.
Luật sư Trần nhân cơ hội trình ra đơn xin thu thập chứng cứ đã chuẩn bị từ trước:
“Thưa thẩm phán, do bị đơn có dấu hiệu tẩu tán tài sản chung, nguyên đơn xin được phép điều tra sao kê tài khoản ngân hàng đứng tên bị đơn và tài khoản công ty thuộc sở hữu bị đơn.”
Không nằm ngoài dự đoán, tòa đã chấp thuận yêu cầu của chúng tôi.
Cố Cảnh Lâm ngồi bệt xuống ghế, ánh mắt hoàn toàn mất đi thần sắc.
10
Sau khi tạm nghỉ phiên tòa, Cố Cảnh Lâm chặn tôi và con lại.
Lần này, anh ta không còn kiêu ngạo như trước nữa.
“Uyển Du, chúng ta ở bên nhau 10 năm rồi, cuộc đời có bao nhiêu lần 10 năm đâu.”
“Hôn nhân 7 năm thì ai mà chẳng có lúc chán, nhưng anh thực sự chỉ yêu mỗi mình em.”
“Anh chỉ để Tô Thanh Thi về nhà giúp chăm Hàn Vũ thôi, anh chưa bao giờ định ly hôn với em.”
“Anh chuyển tài sản, nói xấu em, cũng chỉ là để em không giành được quyền nuôi Hàn Vũ, để em từ bỏ ý định ly hôn.”
“Uyển Du, anh không thể ly hôn với em được. Anh chỉ là phạm phải vài sai lầm, nhưng tình cảm anh dành cho em chưa bao giờ thay đổi.”
“Anh hứa, anh sẽ lập tức sa thải Tô Thanh Thi, và từ nay sẽ không qua lại gì với cô ta nữa.”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì luật sư Trần, vốn đã định ra ngoài, quay lại khi nghe thấy mấy lời ấy:
“Cố Cảnh Lâm, vốn dĩ những chuyện này tôi không muốn can thiệp, nhưng anh thật sự quá đáng rồi.”
“Tôi đã thấy rất nhiều cặp vợ chồng muốn ly hôn vì đủ lý do, nhưng một khi đã kéo nhau ra tòa mà cãi vã đến mức tổn thương nhau, lý do duy nhất chỉ còn là: không còn yêu nữa.”
“Nếu anh thật lòng yêu cô ấy, sao lại nỡ dùng những lời như vậy để công kích cô ấy trước tòa?”
“Anh có bao giờ nghĩ, những lời đó tổn thương đến mức nào không?”
“Đây không phải là cãi nhau trong nhà, mà là anh tự tay lột trần người ta trước mặt người ngoài.”
“Nếu hôm nay anh không rơi vào thế yếu, anh có chịu xuống nước xin lỗi không?”
Tôi hiểu ý tốt của luật sư Trần.
Khi anh ấy nhận vụ này, anh đã giúp tôi nhìn thẳng vào suy nghĩ thật trong lòng mình.
Anh nói, anh từng gặp rất nhiều người phụ nữ muốn ly hôn, nhưng rồi cứ do dự, lặp đi lặp lại, cuối cùng lại chọn cách nhẫn nhịn cho yên chuyện.
Anh nói, anh không cho rằng đó là lựa chọn đúng.
Anh nói, nếu ly hôn là để đi tìm hạnh phúc, thì anh sẽ ủng hộ.
Còn nếu không, thì vụ kiện này đối với anh là thất bại.
Ký xong hợp đồng ủy quyền, luật sư Trần đã nói với tôi:
“Cô Lâm, cô có đủ khả năng để sống rực rỡ một mình. Cô xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn.”
Tôi nhìn anh ấy đầy biết ơn:
“Cảm ơn anh, luật sư Trần. Tôi có vài lời muốn nói riêng với anh ta, nhờ anh đưa con tôi ra xe trước nhé.”
Tôi quay sang Cố Cảnh Lâm, bình tĩnh nói:
“Mười năm là khoảng thời gian dài. Nhưng để nhận ra con người thật của anh trong mười năm, cũng là xứng đáng.”
“Cố Cảnh Lâm, ngay từ đầu, anh đã chọn cách thao túng tôi bằng mọi cách có thể. Ngay cả khi là lỗi của anh, anh cũng chọn cách đổ hết lên tôi, chứ không bao giờ chịu trách nhiệm.”
“Giờ anh không thể thao túng tôi nữa, nên mới muốn quay lại.”
“Hôm nay, kể cả nếu không có những lời của luật sư Trần, anh nghĩ tôi còn có thể quay lại bên anh sao?”
“Chính vì 10 năm tình cảm, đừng làm cho cuộc chia ly trở nên khó coi như vậy, được không?”
“Con trai vẫn đang đợi anh.”
Tôi xoay người rời đi.
“Uyển Du…” — Cố Cảnh Lâm kéo tay tôi lại.
Tôi quay đầu, đứng yên, nhìn anh ta lần cuối.
Ánh mắt dứt khoát rời khỏi gương mặt anh ta, dừng lại trên bàn tay đang nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt tôi kiên định, lạnh lùng.
Cố Cảnh Lâm khẽ lẩm bẩm, “Hết rồi… cái gì cũng không còn nữa…”
Cuối cùng, tay anh ta cũng buông ra.
11
Sau khi có đầy đủ bằng chứng, luật sư Trần lập tức báo cho tôi.
Niềm vui bất ngờ — trong sao kê tài khoản không chỉ có dấu hiệu mua bất động sản ở nước ngoài, mà còn có chi tiết từng khoản tiền Cố Cảnh Lâm chuyển cho Tô Thanh Thi.
Luật sư Trần nói qua điện thoại:
“Cô Lâm, số tiền Cố Cảnh Lâm chuyển cho Tô Thanh Thi hoàn toàn có thể khởi kiện để đòi lại dưới danh nghĩa tài sản chung vợ chồng.”
“Căn biệt thự đứng tên cô ta được thanh toán bằng tài khoản công ty, nếu muốn kiện thì phải dưới danh nghĩa công ty. Nếu không có con dấu công ty thì sẽ khá rắc rối.”
“Vì cô không phải cổ đông đăng ký, nên cũng không thể khởi kiện thay mặt cổ đông.”
“Dĩ nhiên không phải hoàn toàn không có cách, chỉ là cần chờ đến khi hoàn tất phân chia tài sản chung thì mới xử lý tiếp được.”
Luật sư Trần còn nói, việc Cố Cảnh Lâm lạm dụng tài sản công ty đã cấu thành trách nhiệm hình sự.
Tôi có thể truy cứu.
Nhưng tôi không định truy cứu hình sự với Cố Cảnh Lâm.
Không phải vì tôi còn tình cảm.
Mà là vì anh ta vẫn là cha của con trai tôi.