Anh ta ôm một bó hoa hồng khổng lồ, bất ngờ lao ra chắn trước đầu xe tôi.
May mà xe tôi vừa rời cổng, còn đi chậm, chứ không thì anh ta đã bị tôi tông bay rồi.
Tôi hoảng hốt đạp phanh, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mở cửa kính, tôi quát:
“Muốn kiếm chuyện hả?”
Tôi suýt nữa đã bảo anh ta nếu chán sống thì đi nhảy biển đi cho xong.
Nhưng thời buổi này, mạng xã hội nhanh như gió, chỉ sợ bị quay lại đăng lên thì lại rắc rối.
Thế là tôi nuốt cơn tức xuống.
Bớt chuyện, bớt phiền.
Tiêu Lâm chống tay lên đầu xe tôi, giọng khẩn thiết:
“Tiểu Huyên, xuống đây đi, chúng ta nói chuyện được không?”
“Tôi với anh chẳng có gì để nói.”
Tôi bấm còi, ra hiệu cho anh ta tránh ra.
Nhưng Tiêu Lâm vẫn lì lì đứng đó.
Anh ta cắn răng, bỗng quỳ một chân xuống đất, giơ bó hoa hồng lên, giọng run run:
“Tiểu Huyên, anh biết sai rồi.
Mình quay lại được không?”
9
Tôi đương nhiên không tin lời dối trá của anh ta, càng không có khả năng đồng ý.
Đang giờ tan tầm, xe cộ đông nghịt, bên đường còn có bảo vệ khu công nghiệp đang điều tiết xe ra vào.
Tôi hạ cửa kính xuống một chút, cất cao giọng:
“Anh ơi, người này đang quấy rối tôi, giúp tôi đuổi anh ta đi với!”
Chú bảo vệ không nói hai lời, lập tức chạy tới kéo Tiêu Lâm ra.
Tôi tranh thủ cơ hội, nhấn ga, phóng đi luôn.
Tôi chẳng hiểu sao Tiêu Lâm lại đột nhiên xuất hiện muốn quay lại, nhưng tôi lập tức quyết định ngày mai sẽ đổi xe khác.
Chiếc này anh ta đã từng thấy, còn nhớ rõ biển số.
Nhưng điều anh ta không biết là - tôi không chỉ có mỗi chiếc này.
Trước kia, vì sợ tổn thương lòng tự trọng của anh ta, tôi luôn cố ý giấu đi, không để lộ điều đó.
Còn bây giờ, chẳng có gì phải giữ kẽ nữa rồi.
Về đến nhà thì thấy em họ cũng đang ở đó, hai người - nó và mẹ tôi - đang nói chuyện rất vui vẻ.
Thấy tôi về, con bé hớn hở đứng dậy:
“Chị ơi, em gặp Tiêu Lâm hôm nay nè!”
“Tức là sao?” Tôi ném chìa khóa xe lên bàn.
“Anh ta đi hẹn hò với một cô gái khác.
Nhân lúc cô ấy rời đi, anh ta còn mỉa mai chị nữa.”
Em họ tôi tức giận kể:
“Anh ta nói với điều kiện của mình, chia tay chị xong sẽ có hàng tá người theo.
Còn chị thì ngoài anh ta ra chẳng ai thèm.”
Tôi giật nhẹ mí mắt:
“Rồi em nói gì với anh ta hả?”
Con bé gật đầu rất đắc ý:
“Em bảo chú là giám đốc công ty, nhà có mấy căn trong nội thành, chị thật ra là tiểu thư nhà giàu!”
Tôi vỗ trán một cái bốp:
“Bảo sao hôm nay anh ta đột nhiên chặn xe tôi, thì ra là do em gây họa!”
Dù vậy, hành động của Tiêu Lâm lại khiến tôi càng thêm ghê tởm.
Đã có bạn gái mới, vậy mà khi biết tôi có tiền, còn mặt dày quay lại bám riết.
Giờ tôi với anh ta chẳng còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự chán ghét.
Em họ hơi chột dạ:
“Thế là em gây chuyện rồi hả?”
Mẹ tôi thở dài:
“Con cũng chỉ vì muốn bênh chị, cùng lắm là tốt bụng mà làm hỏng việc.”
Em họ thở phào:
“Vậy nếu anh ta còn dám quấy rối, chúng ta tung hết những chuyện bẩn thỉu nhà anh ta ra, để xem còn ai dám lấy anh ta nữa.”
Tiêu Lâm quả nhiên vẫn chưa chịu dừng.
Không biết anh ta moi ở đâu ra thông tin về công ty bố tôi, liền đặt hoa gửi đến tận nơi.
Lúc đầu, tôi còn tưởng Tang Mặc gửi nên không mảy may nghi ngờ.
Đến khi nhận được tin nhắn mùi mẫn từ số lạ, tôi mới biết là anh ta.
Ngay lập tức, tôi ném bó hoa vào thùng rác.
Thấy tôi không trả lời tin nhắn, lời mời kết bạn WeChat cũng bị tôi chặn, anh ta lại gửi email tới.
Bảo rằng cô gái hôm đó chỉ là đồng nghiệp, rồi bắt đầu liệt kê đủ kỷ niệm cũ, viết hẳn cả một “bài văn sướt mướt” để xin quay lại.
Ngày trước, có lẽ tôi còn sẽ mềm lòng.
Còn giờ, tôi chỉ thấy buồn nôn.