14.
Thẩm Trường Diệp.
Hắn… vậy mà vẫn chưa đi.
“Đúng là con mèo nhỏ tham rượu.”Giọng hắn trầm thấp vang lên, mang theo chút trêu chọc.
Đầu óc ta không còn tỉnh táo, chỉ cảm thấy người trước mặt mang theo hơi lạnh,mà chính cái lạnh ấy lại khiến ta muốn được dựa sát vào, như bản năng tìm kiếm một nơi an toàn giữa mê loạn.
“Chiếm tiện nghi của bản thế tử, thì nàng đừng hòng thoát.”
Ta biết rõ—ta đã trúng dược.
May thay, đám người vừa rồi đều đã rút lui.Mà người ở lại, lại là… Thẩm Trường Diệp — kẻ được đồn là không thể hành phòng.
Nghĩ vậy, trong lòng ta còn thở phào nhẹ nhõm:Cho dù mình có hành động vượt quá giới hạn một chút, thì người bị “bắt nạt” cũng chỉ là hắn thôi.
Cho đến khi——Ta ngồi trúng phải một vật vừa nóng vừa cứng dưới người.
Cả người ta khựng lại vài giây, đầu óc vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.Không thể hành phòng, chẳng phải không nên có phản ứng mới đúng sao?
Ta nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía trước, liền chạm phải một đôi mắt… sâu thẳm, nặng trĩu dục vọng.
Trên gương mặt vốn vô cảm của Thẩm Trường Diệp, bất ngờ hiện lên nụ cười khó lường,giọng nói khàn đến đáng sợ vang lên sát bên tai:
“Cọ xát đủ chưa? Nếu đủ rồi… đến lượt ta.”
…
Những chuyện tiếp theo, chỉ khiến người ta cảm thấy cả người ướt đẫm mồ hôi.
“Thẩm Trường Diệp… đừng… ngươi…”
Dưới màn trướng xanh, ta bị hắn dày vò đến phát khóc.
Tên khốn… đúng là lừa đảo!
15.
Mở mắt lần nữa, khung màn quen thuộc đập vào mắt — ta đã trở lại Trấn Nam Vương phủ.
Vừa cử động, eo đau, chân nhũn.Trên tay, từng vết hằn xanh tím đan xen, thật đúng là… đủ loại “sắc thái”.
Thẩm Trường Diệp!
Từng mảnh ký ức đêm qua hiện lên rành rọt trong đầu,ta chỉ cảm thấy từ mặt đến cổ đều nóng bừng như lửa thiêu.
Không thể hành phòng?Hắn mà cũng gọi là không thể hành phòng?!Hắn đúng là rất biết hành — hành cho ta sắp rớt luôn cái mạng này!
“Nương tử, ơ…”
Đúng lúc ta đang nghiến răng nghiến lợi nghĩ đến cái tên khốn đó, thì người bước vào từ cửa chẳng ai khác ngoài hắn — Thẩm Trường Diệp.
“Nàng tỉnh rồi?”Hắn đặt chén canh xuống, cười gượng.
Hừ.
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, chỉ nhìn hắn chằm chằm mà không nói lời nào.
Tên vô liêm sỉ này, vừa thấy ta tỉnh đã định trèo lên giường, còn định dùng tay ôm lấy ta nữa.
Ta lập tức giơ tay định gạt tay hắn ra —nào ngờ lưng mỏi rã rời, sức chẳng còn bao nhiêu,vừa nhấc tay đã rụng luôn xuống giường.
Cái này thì vừa đúng ý hắn.
Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn cười đắc ý, ôm lấy ta kéo vào lòng, còn thuận tiện bưng chén thuốc bên cạnh, đút vào miệng ta.
Tên khốn này!Không hề giống trong thoại bản, chẳng có cái gọi là ôn nhu âu yếm gì cả,ta đây chút lạc thú cũng không cảm nhận được, nhất định là tại kỹ thuật hắn quá tệ!
Ta quay mặt né đi, lạnh giọng hỏi:
“Thế tử điện hạ không có gì muốn giải thích với ta sao?”
16.
Sau một hồi trầm mặc rất lâu, cuối cùng Thẩm Trường Diệp cũng mở miệng:
“Ta không cố ý giấu nàng.Phu phụ Trấn Nam Vương không phải là thân sinh phụ mẫu của ta.Con trai ruột của họ mất sớm, mà mãi không sinh thêm được, nên mới lén lút nhận nuôi ta làm con.Chuyện này giấu kín, trong kinh thành không một ai hay biết.”
“Một mặt, họ cần một đứa con trai để giữ thể diện,Mặt khác, lại sợ ta có dã tâm nên lúc ta còn nhỏ đã định… phế ta, để cả đời không thể có con cái.”
Nghe đến đây, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Thẩm Trường Diệp lại bị cha mẹ “danh nghĩa” đối xử tệ bạc đến thế.
Không huyết thống, không tình thân, nếu thật phải nói rõ, chắc còn mang theo oán hận.
Quả nhiên đúng như ta đã nghĩ từ đầu — một nhà toàn là oan gia.
Ta đang mềm lòng thì lại nghe hắn tiếp:
“Chỉ là… may mắn có một tiểu nha hoàn trong phủ nhìn không đành lòng,lén mời đại phu đến cứu.Thương thế cũng chưa quá nghiêm trọng, nên giữ được.Mà…”
“Hôm qua thử một lần, ta mới hiểu ra — thứ ấy quả là kỳ diệu.”
……
Ta hít một hơi thật sâu, giận đến nỗi quát khẽ:
“Thẩm Trường Diệp!”
Trên đời này làm gì có ai mặt dày đến mức nói chuyện kiểu đó chứ!Đúng là… chuyện gì cũng dám mở miệng ra nói!
Lồng ngực phía sau ta khẽ rung, vang lên tiếng cười trầm thấp đầy vui vẻ.