12
Trong phòng trống bên cạnh, Phó Hoài cau mày bóp giữa trán, bực bội:
“Tống Lê, tôi không hiểu.
Cô vốn đã nhạt tình, cha mẹ mất cô cũng chịu được, thiếu tôi một người thì có sao đâu. Chẳng lẽ chỉ vì chuyện tôi ngoại tình làm cô mất mặt, nên cô nhất định phải hành hạ tôi thế này? Rõ ràng cô đâu có yêu tôi đến thế!”
Tôi lạnh giọng:
“Ồ? Anh nhìn ra từ đâu?”
Phó Hoài đi đi lại lại, đếm từng điều:
“Từ lúc cưới đến giờ, cô chưa từng bỏ qua cơ hội thăng chức, vì vậy ngay cả chuyện sinh con cũng không chịu.
Rõ ràng tôi nuôi nổi cô, vậy mà cô không chịu nghe tôi làm việc nhàn, có lúc còn bận hơn cả tôi.
Ngay cả thời gian hiếm hoi được nghỉ, cô cũng đi tập, đi học, không chịu về sớm đợi tôi.
Cô có biết tôi khao khát mỗi ngày về nhà có một ngọn đèn chờ mình đến thế nào không? Cảm giác ấm áp ấy—tôi chỉ thấy ở chỗ Thanh Thanh.
Cô ấy khác cô, cô ấy hồn nhiên, nhiệt tình, trong mắt chỉ có tôi.
Coi như tôi xin cô, đừng nhằm vào cô ấy nữa được không?”
Tôi nhìn khuôn mặt trơ tráo ấy mà ngứa mắt, tiện tay chụp đồ bên cạnh quăng qua:
“Anh mù à? Ai khiêu khích trước, anh không biết sao?
Thay lòng là thay lòng, bớt tô son trát phấn mà tìm cớ. Đừng đổ tội anh ngoại tình lên đầu tôi, anh có biết xấu hổ không?”
Tôi vừa mắng vừa ném, Phó Hoài lúng túng né tránh.
“Tại sao tôi không bỏ cơ hội thăng chức? Tại sao tôi không ở nhà nấu nướng hầu hạ? Tại sao tôi không để sẵn một ngọn đèn khuya cho anh?”
13
Đúng, tôi chưa từng là mẫu “hiền thê lương mẫu” trong mắt đàn ông.
Vì tôi không muốn trở thành người như mẹ tôi.
Tôi còn rất nhỏ thì cha đã ngoại tình.
Mẹ cứ kể mãi quá khứ yêu đương của họ, vừa lau nước mắt vừa gào khóc.
Bà nói: sao ông ấy lại thành ra như vậy, bà không tin; tất cả là do tiện nhân kia quyến rũ.
Nhưng người tình của cha đã thay đến người thứ tư.
Mỗi lần mẹ như phát điên đi bắt tiểu tam, cha thì mặt lạnh, sốt ruột; tiểu tam thì ánh mắt chế giễu; người xung quanh vừa thương hại vừa mỉa mai.
Khi đó tôi âm thầm thề:
Cả đời này, tôi sẽ không để mình thảm hại như thế.
Tôi sẽ không toàn tâm toàn ý tin ai, cũng không níu giữ bất kỳ mối tình nào.
Vì vậy tôi không có chị em thân đến mức không gì giấu nhau, không có chàng trai khiến tim đập thình thịch, cũng chẳng có cha mẹ để tôi nũng nịu.
Nhưng ngày tháng dài dằng dặc.
Cảm xúc ổn định dần hóa thành mặt hồ chết lặng; cuộc đời tôi không vướng bận… dường như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất khỏi thế gian này.
Thật ra Phó Hoài không phải tốt đẹp gì.
Chỉ là anh ta xuất hiện đúng lúc.
Khi tôi bắt đầu tự hỏi sống để làm gì, anh nói với tôi: “Tống Lê, tình yêu là thứ rất đẹp. Đừng vì sợ bị thương mà bỏ lỡ.”
Thế là tôi thử mở lòng, thử yêu một người.
Nhưng bản năng tự vệ trong tôi quá mạnh, khiến tôi không bao giờ yêu đến mức không còn gì.
Tôi không thể đặt vận mệnh mình vào tay một người đàn ông.
Sau khi cưới, kinh tế khấm khá hơn một chút, tôi thuê giúp việc để thoát khỏi chuyện lặt vặt, dồn sức cho sự nghiệp.
Nhưng như thế thì có gì sai?
“Nếu không phải bây giờ tôi là quản lý cấp cao, liệu tôi có đủ kỳ nghỉ có lương để thong thả ly hôn với anh không?
Nếu không phải tôi có tiền thuê luật sư giỏi nhất, anh có chịu phân chia tài sản cho sòng phẳng không?
Nếu tôi mắc kẹt ở nhà với hai đứa con, lúc muốn đánh anh, chẳng lẽ còn phải thu xếp cho bọn trẻ trước đã?”
Không biết từ lúc nào cửa đã mở, rất nhiều người đứng ngoài cầm điện thoại quay.
Tôi biết, cảnh này chẳng mấy chốc cũng sẽ thành video hot.
Bạn bè cũ thì sững sờ, một lúc sau mới hoàn hồn vào kéo chúng tôi ra.
Phó Hoài và Triệu Thanh Thanh bị đưa đi đâu mất, chỉ còn bạn cùng phòng đại học ở lại bên tôi.
Buổi họp lớp biến thành buổi hóng drama.
Bạn tôi cảm thán:
“Tống Lê, cậu thật sự lúc nào cũng khiến bọn mình bất ngờ.
Hồi đó ai cũng nói cậu là mỹ nhân băng sơn, tưởng chừng chẳng bao giờ yêu ai, vậy mà đùng một cái lại ở bên Phó Hoài, nghiêm túc yêu đương rồi kết hôn nhiều năm như thế.
Mấy hôm trước xem video cậu đánh Phó Hoài, bọn mình cũng ngạc nhiên vô cùng.
Dù rất hả dạ, nhưng thật chẳng tưởng tượng nổi cậu lại làm chuyện đó, có chút… có chút…”
Cô ấy ngập ngừng, ngại nói hết.
Tôi mỉm cười, tiếp lời:
“Có chút giống… đàn bà chợ búa phải không?”
Bạn tôi lúng túng: “Cũng không hẳn…”
“Không sao.” Tôi dứt khoát:
“Tôi chẳng thấy chữ ‘chợ búa’ có gì xấu.”
Mấy ngày nay tôi mới thật sự ngộ ra.
Phụ nữ từ trước đến nay đều bị ràng buộc phải dịu dàng, ngoan ngoãn.
Trong văn học, điện ảnh, những người phụ nữ tổn thương thường được khắc họa trong vẻ đẹp bi thương — càng chịu đựng, càng nhẫn nhục, thì càng được ca tụng.
Cứ như chỉ cần im lặng, chịu đủ khổ đau, thì cuối cùng cả thế giới sẽ tỉnh ngộ, hối hận, rồi trao lại công bằng.
Nhưng hành động phản kháng đúng đắn nhất, một khi làm, lại lập tức bị gắn mác “đàn bà chanh chua”.
Kỳ thực, bị tổn thương thì phải trả đòn.
Chúng ta vốn dĩ nên có sức mạnh tự vệ, nên có năng lực tấn công.
14
Trước kia tôi chưa hiểu điều đó, chỉ biết trốn tránh.
Không phải tôi không muốn yêu, mà là đang né tránh.
Phó Hoài nói đúng một điều:
Vì sợ đối mặt với tổn thương, tôi thậm chí không dám chạm đến hạnh phúc.