1.
Tạ gia là một thế gia lừng lẫy nơi phủ thành.
Với một gia đình như thế, thân phận thôn nữ sống heo hút trong núi như ta vốn không bao giờ dám mơ tưởng.
Nào ngờ tiểu công tử nhà họ Tạ tháng trước đột nhiên lâm trọng bệnh, đến cả thần y cũng bó tay, chẳng thể cứu vãn.
Tạ lão phu nhân không nỡ để con trai mình cô độc lìa đời, liền nghĩ ra cách xung hỉ.
Dù rằng xung hỉ không thành, thì thêm một người vợ cùng chôn cất cũng coi như có bạn nơi suối vàng.
Tạ gia bèn sai người đến chợ, tìm một đạo sĩ xem số.
Đạo sĩ nọ ôm lấy túi vàng, mắt nhắm nghiền, tay chỉ về một hướng rồi phán rằng:
“Đi thẳng tám mươi tám dặm, đến một thôn nhỏ, tìm một cô nương sinh ngày mồng Hai tháng Giêng năm Mão. Rước nàng về, e rằng công tử còn có cơ may thoát nạn.”
Thế là người Tạ gia quả thật vượt rừng băng suối, lôi ta ra từ cái thôn hẻo lánh ấy.
Tạ gia đúng là giảo hoạt khó lường.
Biết nhà ta nghèo mạt kiếp, bọn họ chỉ nói là muốn tìm một thông phòng hợp nhãn cho tiểu công tử, chưa từng hé lời đến chuyện cưới chính thê.
Phụ thân cờ bạc của ta ngỡ như thường lệ chỉ là bán một nữ nhi, nào dám mơ cao vọng xa.
Thế mà sau khi bán ta, bạc kiếm được vẫn không đủ trả nợ, ông ta bèn bán luôn cả mẫu thân và hai vị tỷ tỷ vào kỹ viện.
Trước khi bị mụ tú bà lôi đi, mẫu thân nước mắt lưng tròng, dặn dò ta rằng:
“Chiêu Đệ, Tạ phủ không phải chốn tầm thường. Con nhất định phải thu mình nhún nhường, học cách dịu dàng nết na, chăm sóc tiểu công tử cho khéo. Phải sớm sinh cho Tạ gia một đứa con bụ bẫm, mới mong giữ được thân, khỏi bị người rẻ rúng...”
Ta vốn trời sinh sức lớn, mẫu thân sợ ta không cẩn thận lại làm hại người đang bệnh nặng.
“Người cứ yên lòng, nữ nhi hiểu cả rồi...”
Ba mẹ con ta ôm nhau khóc một trận đẫm lệ, sau đó bị trói lại bằng dây thừng, mỗi người bị đưa đi một ngả.
Trên đường vào Tạ phủ, ta âm thầm thề với lòng, nhất định phải khiến vị phu quân tương lai động lòng, để có thể nói vài lời cầu xin, chuộc lại mẫu thân cùng tỷ tỷ về nhà.
2.
Chuyện xung hỉ diễn ra chóng vánh đến mức ta còn chưa hoàn hồn.
Vừa xuống xe ngựa, ta đã bị người ta khoác cho áo cưới, rồi lôi vào đại sảnh bái đường cùng... một con gà trống.
Tới lúc ấy, ta mới sững người nhận ra — ta không phải thông phòng hầu hạ, mà là chính thê được chọn để xung hỉ cho tiểu công tử Tạ gia.
Ta sợ đến tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Theo lệ xưa, nếu xung hỉ không thành, tân nương sẽ bị chôn cùng phu quân.
Ta chỉ còn biết run rẩy mà cầu khấn:
Trời cao ơi, xin phù hộ cho trượng phu của con phúc dày mệnh lớn, bình an vô sự!
Ta được đưa vào phòng tân hôn với tâm trạng hoang mang tột độ.
Tạ lão phu nhân đích thân sai trưởng tử – Tạ Trường Phong – tới vén khăn cưới cho ta.
Khăn hỉ vừa được vén lên, dung mạo nam nhân hiện ra trước mặt — sắc lạnh như băng ngọc, tuấn tú như ánh trăng mười sáu, khiến tim ta khẽ chao đảo.
Không chỉ đẹp mặt, mà thân hình người ấy còn cao lớn vững vàng, khí chất hơn người, tựa như tùng sơn sừng sững giữa rừng đào.
Thật sự... mê đến ngẩn ngơ!
Ánh mắt ta vô thức dán chặt vào chàng.
“Khụ khụ!”
Tạ lão phu nhân nghiêm giọng hắng giọng.
“Không biết phép tắc! Đó là trưởng huynh ngươi, còn dám nhìn loạn! Muốn mất mạng à?”
Ta vội cúi rạp đầu, không dám hó hé.
Bà hừ lạnh một tiếng, đoạn đi tới bên giường, nhẹ nhàng chỉnh lại chăn cho người đang nằm.
“Đây mới là phu quân của ngươi. Từ nay về sau, phải tận tình chăm nom.
Nếu hắn xảy ra chuyện gì... thì ngươi cũng chuẩn bị theo cùng đi là vừa.”
Ta gật đầu rối rít.
“Con nhất định sẽ chăm sóc trượng phu cẩn thận. Hồi ở nhà, mẫu trư sau khi đẻ xong suýt chút nữa toi mạng, cũng là con kéo nó từ quỷ môn quan về đó!”
Tạ lão phu nhân nghe xong, sắc mặt đen kịt như đáy nồi.
Bà hít sâu một hơi rồi cố trấn định.
“Thôi đi.”
Bà thở dài một tiếng, sau đó dẫn đám bà tử, nha hoàn cùng Tạ Trường Phong rời khỏi phòng.
Rất nhanh, trong phòng chỉ còn lại ta và phu quân.
Ta thầm nghĩ, trưởng huynh họ Tạ đã đẹp đến vậy, thì tiểu công tử lớn lên cùng một mái nhà chắc cũng không tệ.
Nhưng vừa quay sang nhìn, ta đã chế/t lặng — người nằm trên giường gầy trơ xương, hai má lõm sâu, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Cả khuôn mặt chẳng còn chút sinh khí nào.
Cho dù từng là tuyệt sắc giai nhân, giờ phút này cũng chỉ như một cái xác khô còn thoi thóp.
Ta: “…”
Ước gì... ta được đổi sang một phu quân khác thì hay biết mấy.
Dĩ nhiên, ý nghĩ này ta tuyệt đối không dám nói ra.
Người ta đã sắp chết đến nơi, mà còn được gả vào Tạ gia, với ta mà nói đã là trèo cao hết mức.
Huống hồ vị đại công tử như thần giáng thế kia, ta nào dám vọng tưởng?