10
Bản án của tòa được tuyên rất nhanh.
Trần Húc bị xét xử với nhiều tội danh, gồm tham ô, biển thủ công quỹ, và lừa đảo không thành, lãnh án 10 năm tù giam, kèm theo phạt hành chính 1 triệu tệ.
Mẹ và em trai hắn, với vai trò đồng phạm, lần lượt bị kết án từ 3 đến 5 năm tù, đồng thời bị tuyên liên đới bồi thường dân sự cho công ty con.
Số tiền vi phạm hợp đồng 6 triệu tệ, cộng với khoản tiền bị rút ruột công ty, tổng cộng gần 10 triệu — như một ngọn núi khổng lồ, mãi mãi đè lên đầu gia đình họ Trần.
Không chỉ đối mặt với cảnh tù tội, họ còn mang gánh nặng nợ nần mà cả đời – thậm chí cả mấy đời sau – cũng không thể trả hết.
Tôi không truy cứu khoản bồi thường dân sự.
Vì với họ, điều đó chẳng còn ý nghĩa.
Để họ sống phần đời còn lại trong nghèo đói và tuyệt vọng, mới là hình phạt xứng đáng nhất cho bản chất tham lam của họ.
Tôi nghe nói, chuyện này trở thành một vụ bê bối lớn ở làng quê nghèo nơi họ sống.
Ai ai cũng biết, nhà họ Trần có một đứa con trai vì ham trèo cao mà tự ném mình vào tù.
Những cô con gái đã gả chồng của họ, ở nhà chồng cũng không ngẩng đầu lên nổi.
Từ trong trại giam, Trần Húc nhờ người gửi đến tôi và Hiểu Hiểu một bức thư.
Trong thư, không một lời ăn năn, mà chỉ là những câu chửi rủa độc địa và gào thét đầy oán hận.
Hắn mắng tôi là đao phủ, phá nát đời hắn.
Hiểu Hiểu đọc xong, mặt không chút cảm xúc.
Con bé bình tĩnh xé vụn bức thư, rồi ném vào thùng rác.
Như thể ném đi đoạn rác rưởi cuối cùng của cuộc đời mình.
Tôi lập tức cho giải thể công ty con, xóa sạch mọi dấu vết của quá khứ không vui.
Sau đó, tôi đến ngân hàng và cơ quan đăng ký nhà đất, chuyển lại ba căn nhà và tám trăm nghìn tiền tiết kiệm về tên con gái.
Lúc ký tên, tay Hiểu Hiểu hơi run.
Nó ngẩng lên, nhìn tôi:
“Mẹ, con…”
Tôi đặt tay lên tay nó, nhìn thẳng vào mắt con:
“Hiểu Hiểu, đây là chỗ dựa của con — nhưng không phải là tất cả.”
“Mẹ có thể cho con mọi thứ về vật chất, nhưng không thể sống thay con cả đời.”
“Tầm nhìn và trí tuệ của con, mới là tài sản không ai có thể cướp được.”
Nước mắt Hiểu Hiểu lại rơi, nhưng lần này không phải vì Trần Húc, cũng không phải vì quá khứ ngu muội.
Nó nắm chặt tay tôi, gật đầu thật mạnh.
Phải rồi…
Cuộc “đại nạn” ấy đã cướp đi sự ngây thơ của nó, nhưng lại ban cho nó thứ quý giá hơn cả tiền tài hay nhà cửa:
Sự tái sinh.
11
Sau một thời gian nghỉ ngơi, Hiểu Hiểu chủ động nói với tôi một ý định.
Nó muốn du học.
Tôi hỏi nó muốn học ngành gì.
Nó nhìn tôi, ánh mắt sáng trong, vô cùng kiên định:
“Ngành Tâm lý học.”
“Mẹ, con muốn hiểu… vì sao con người có thể biến thành như vậy. Con muốn biết, những người như con — làm sao có thể tự cứu lấy mình.”
Khoảnh khắc đó, mọi lo lắng cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn tan biến.
Con bé không trốn chạy, mà đang đối diện trực diện với vết thương, cố tìm thuốc chữa, và thậm chí… sau này có thể đi giúp người khác.
Tôi không chút do dự, ủng hộ toàn lực.
Tôi huy động mọi mối quan hệ, giúp nó liên hệ với những trường đại học tốt nhất thế giới, xử lý từng thủ tục phiền phức.
Quãng thời gian ấy, là giai đoạn mà mối quan hệ mẹ con chúng tôi thân thiết nhất từ trước đến nay.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện như hai người bạn.
Nó kể tôi nghe về những vướng mắc khi chuẩn bị hồ sơ, than vãn các trang web tuyển sinh phức tạp ra sao.
Tôi thì sau mỗi ngày dài vật lộn với công việc, cũng chia sẻ với nó những khách hàng khó nhằn, những dự án “oái oăm”.
Lần đầu tiên, con bé thực sự tò mò về thế giới của tôi.
Nó hỏi: “Mẹ, nếu là mẹ, mẹ sẽ xử lý chuyện này thế nào?”
Tôi nhìn dáng vẻ nghiêm túc đó, không khỏi bật cười.
Một buổi tối, hai mẹ con cùng co ro trên sofa xem phim cũ.
Nữ chính trong phim, cũng từng trải qua một cuộc tình thất bại.
Bất ngờ, Hiểu Hiểu khẽ hỏi:
“Mẹ… năm xưa, sao mẹ lại ly hôn?”
Câu hỏi đó, chúng tôi đã né tránh hơn mười năm.
Tôi tắt tivi, ánh đèn vàng mờ của cây đèn sàn bao trùm căn phòng.
Tôi không giấu giếm, cũng không tô vẽ.