Di nương từng nói:Khi một nam nhân đang trong cơn tổn thương sâu sắc nhất, mọi lời nói đều là vô nghĩa.Lúc đó, điều duy nhất hắn cần là — sự hiện diện lặng lẽ, và một cái ôm ấm áp.
Ôm thì miễn.Ta sợ hắn thật sự sẽ nhấc ta lên… rồi ném thẳng ra ngoài viện.
Nhưng im lặng bên cạnh thì ta vẫn làm được.
Thế là ta chỉ yên lặng đứng bên hắn, không lên tiếng, cũng không rời đi.Hắn đọc tấu chương của hắn, ta… ngắm móng tay của ta.
Thời gian từng chút trôi qua, không khí nặng nề trong thư phòng dường như cũng dần tan đi phần nào.
Hắn cuối cùng đặt bút xuống, quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt hắn rất phức tạp—có dò xét, có nghi ngờ, xen lẫn cả một tia cảm xúc mà ta không tài nào đọc được.
“Sáng nay, nàng cố tình.”Giọng hắn bình thản, không phải câu hỏi, mà là khẳng định.
Ta chớp mắt, vô tội nhìn hắn:
“Phu quân nói gì vậy? Thiếp nghe không hiểu.”
Hắn bật cười lạnh:
“Trước mặt ta, khỏi cần diễn. Mấy trò hậu viện tranh sủng của nàng, lừa được mẫu thân ta thì thôi.”
Tim ta thắt lại một nhịp.
Hắn… nhìn ra rồi?
Phó Diễn nhướng mày, ánh mắt lộ rõ ý châm biếm:
“Nàng từ nhỏ lớn lên bên cạnh vị di nương kia của mình, tai nghe mắt thấy, học được đều là mấy trò che giấu tâm cơ, lấy lòng tranh sủng ấy... ta biết cả.”
“Thượng thư Thẩm gia đem nàng gả cho ta, đúng là tính toán hay lắm.”
Sắc mặt ta lập tức trắng bệch.
Thì ra hắn biết tất cả.
Biết thân thế của ta, biết những toan tính phía sau cuộc hôn nhân này, nên từ đầu đã khinh thường và cảnh giác với ta.
Tất cả những gì ta dốc lòng chuẩn bị, khổ luyện diễn trò, rốt cuộc trong mắt hắn… chỉ là một vở hài kịch rẻ tiền.
Một cơn nhục nhã cuồn cuộn dâng lên, thiêu đốt lồng ngực ta.
Ta siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu.
“Đúng, chàng nói cái gì cũng đúng cả.”Ta dứt khoát phá vỡ mặt nạ, giọng nói cay cay mà lạnh lạnh:“Ta đúng là do di nương nuôi lớn. Cả đầu toàn là thủ đoạn. Ta đúng là dùng đủ mánh khóe không ra gì để giành lấy sự thương hại.”“Thì sao?”
Ta ngẩng đầu, đối mặt với hắn, mắt hoe đỏ nhưng kiêu hãnh không để lệ rơi.
“Nhưng vậy thì sao chứ, Phó Diễn?”“Chàng tưởng chàng cao thượng lắm à?”“Chính chàng cũng thế thôi. Vì con đường quan lộ, vì địa vị trong triều, chẳng phải chàng cũng cưới ta – một nữ nhân mà chàng khinh thường – chỉ để làm bình phong?”
Hắn nghẹn lời.
Sắc mặt trắng bệch, rồi lại chuyển sang xanh mét.
Hai chúng ta đứng đó giằng co, như hai con công đực đang nổi trận lôi đình, ánh mắt đỏ hoe, không ai nhường ai.
Rất lâu sau, hắn… bất chợt bật cười.
Nụ cười ấy mang theo tự giễu, bất lực… và còn thoáng hiện một tia sáng kỳ lạ.
“Nàng nói đúng.”Hắn nhìn ta, chậm rãi từng chữ:“Chúng ta là cùng một loại người.”
Hắn đứng dậy, bước tới gần ta, bóng hình cao lớn phủ trùm lên người ta.
Ta theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Hắn lại vươn tay, nâng cằm ta lên.
“Thẩm Nguyệt Kiến.”Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, ánh mắt sâu như hồ nước lạnh ngắt:“Nếu nàng giỏi diễn như thế, giỏi tính toán như thế…”“…Dạy ta.”
4.
Ta nghi ngờ tai mình có vấn đề.
“Chàng… vừa nói gì cơ?”
Phó Diễn buông tay khỏi cằm ta, thản nhiên chỉnh lại áo bào, dáng vẻ ung dung như thể kẻ vừa thất thố ban nãy không phải là hắn.
Hắn ngồi trở lại án thư, cầm lên một quyển tấu chương khác, giọng điệu bình tĩnh đến mức như đang bàn chuyện… thời tiết.
“Ta nói, đem mấy thủ đoạn của nàng… dạy lại cho ta.”
Ta sững sờ tại chỗ.
Cái gì…?
Một nam nhân đường đường là quan lại triều đình, chính trực lãnh khốc, mở miệng đòi học mấy trò tranh sủng trong hậu viện?
Lý trí ta tan vỡ trong tích tắc.
“Chàng chắc không bị Thái tử đá cho vỡ óc rồi chứ?”Ta bật thốt mà quên cả giữ mồm giữ miệng.
Gương mặt Phó Diễn… lại đen thêm ba phần.
Tấu chương trong tay bị hắn bóp tới phát ra tiếng “rắc rắc” lạnh người.
Hắn nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: