Hắn ôm ta lên xe ngựa, lúc thì véo véo, lúc thì xoa xoa, cuối cùng hôn.
Sau khi từ biệt, hắn cứ ba bước một lần ngoảnh lại, rồi cưỡi ngựa đi mất...
Xe ngựa đương nhiên phải để lại cho ta, nếu không thật sự ta sẽ c.h.ế.t cóng mất.
Gia đình bốn người đang chuẩn bị khởi hành.
"Cộc cộc cộc!"
Từ xa lại có một chiếc xe ngựa đến, nhìn từ bên ngoài... ừm... giá trị không nhỏ.
"Tướng quân!"
Thẩm tỷ tỷ từ trên xe bước xuống, loạng choạng ngã vào lòng cha ta, hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, đứng trong tuyết nhìn nhau thâm tình...
Ta và A Hỷ, A Phúc đối mặt với ánh mắt sắc như d.a.o của Tả tướng b.ắ.n tới, đứng nguyên tại chỗ run rẩy.
"Tô Hàn!"
Giọng Tả tướng hùng hồn, hét lớn một tiếng, cuối cùng cha ta cũng hoàn hồn, gãi gãi đầu.
"Tả tướng cũng đến tiễn ta sao? Thật là một người tốt...."
Ta có thể thấy lão cha hơi cảm động, dù sao nhiều đồng liêu như vậy, chỉ có Tả tướng đến.
Có điều...
"Cha…"
Giọng nói mềm mại này không phải ta gọi. Cha ta lập tức ngây người, ông ấy vừa rồi hình như nghe thấy Nhu Nhi gọi Tả tướng là "cha?"
Cứng nhắc quay đầu nhìn ta, ta gật đầu khẳng định với ông ấy.
Ông ấy tuyệt vọng rồi… Nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
"Cha… nói không giận mà."
Tỷ tỷ làm nũng nói chuyện cũng thật đẹp, ta và nha hoàn hóng chuyện...
"Ha... ha... cái này hơi khó xử rồi!"
Ta chưa từng thấy lão cha kiểu vò tay như ruồi thế này, rất buồn cười, đang nghĩ có thể vẽ lại cho Dung Việt xem.
Tả tướng là một người cuồng con gái, ông ấy rất nghe lời con gái.
"Tên nhãi kia, ta giao Nhu Nhi cho ngươi, ngươi phải đối xử tốt với con bé đấy."
Nói xong bàn tay lớn vỗ vỗ vai cha ta.
Tiếng "tên nhãi" này khiến ta kinh ngạc tột độ, cốt truyện này khác với trong sách mà, chẳng phải lẽ ra phải kịch liệt phản đối sao?
Ta nhìn hai nha hoàn, bọn họ đang gặm hạt dưa lắc đầu.
Cha ta càng bất ngờ không kịp trở tay, "Hả?"
Không đợi cha ta nói chuyện, Tả tướng đi tới nhìn ta rồi nói với tỷ tỷ: "Đây chính là đứa con gái hờ của ngươi sao?"
Tỷ tỷ ngượng ngùng gật đầu.
Ta ném hạt dưa, ngẩng cổ tự hào nói: "Ta cũng có một ca ca hờ, là Hoàng thượng! Hừ!"
Tả tướng nghẹn lời.
Hắn lấy một miếng ngọc bội từ trong người ra đưa cho ta, nói là vật gia truyền.
Cứ thế gia đình bốn người biến thành gia đình năm người, lái hai chiếc xe ngựa rời khỏi kinh thành.
Lão cha trọng sắc khinh nữ (trọng tình yêu hơn con gái) của ta đưa ta cùng Thẩm tỷ tỷ ngồi trên một chiếc xe, hai người quấn quýt mặn nồng thật ngọt ngào, hành hạ ai đây?
À đúng rồi, bây giờ không phải là tỷ tỷ nữa, là dì Thẩm...