Không thèm để tâm đến tiếng gào khóc của hoàng hậu, ngài chỉ lạnh lùng hạ lệnh:
“Vương Thanh Nguyên.”
Trong hàng quan viên, một người đàn ông trung niên mặc quan bào đỏ thẫm bỗng cứng đờ, chính là Bộ Lại Thượng thư — Vương Thanh Nguyên.
Ông chậm rãi bước ra, quỳ rạp xuống:
“Thần… có mặt.”
“Lý Đức, đưa đồ cho Vương đại nhân xem.”
Lý Đức lĩnh mệnh, mang một hộp gấm từ trên khay xuống, trao cho Vương Thanh Nguyên.
Ông ta run rẩy mở ra.
Bên trong là một xấp thư cùng một cây trâm ngọc trắng bình thường.
Chữ viết trong thư — ông quen thuộc không thể quen hơn.
Đó là những bài thơ tình ông viết cho Tô thị khi còn là thiếu niên, là vật đính ước giữa họ.
Chứng cứ rành rành.
Sắc mặt Vương Thanh Nguyên ngay lập tức không còn giọt máu, ngã quỵ không nói nên lời.
Hoàng hậu nhìn thấy cây trâm kia cũng cứng họng, cả người như bị rút cạn sinh khí.
Bà… xong rồi.
Hoàn toàn xong rồi.
Triệu Diễn đứng lên, giọng nói vang vọng khắp quảng trường Thái Miếu.
“Hoàng hậu Tô thị, thất đức khi quân, lấy thứ làm đích, làm loạn hậu cung, tội không thể tha!”
“Từ nay phế bỏ hậu vị, giam vào Phượng Nghi cung, không có thánh chỉ, không được ra ngoài!”
“Thái tử Triệu Hiển, không phải huyết mạch của trẫm, phế bỏ thái tử chi vị, giáng làm thứ dân, cùng Vương Thanh Nguyên, tống vào thiên lao!”
Tới đây, vở đại kịch hoang đường nhất kể từ khi Đại Thịnh lập quốc, đã chính thức khép lại.
Mười hai “hài tử” của hoàng đế, trừ ta ra, toàn quân bị diệt.
Triệu Diễn đứng trên lễ đài, ôm ta, đối mặt với văn võ bá quan và hoàng thất đang chết lặng bên dưới, chậm rãi tuyên bố từng chữ:
“Kể từ hôm nay, Ninh An công chúa — Triệu Ninh An — là con duy nhất của trẫm.”
“Nàng… sẽ là người thừa kế duy nhất của Đại Thịnh.”
Câu này vừa dứt, toàn trường chấn động.
Ai nấy đều dùng ánh mắt như nhìn kẻ điên để nhìn Triệu Diễn.
Cho một bé gái… làm người kế vị?
Đùa cái kiểu gì thế?
Nhưng nhìn đống “chứng cứ” chất như núi bên long ỷ, cùng ánh mắt sát khí bức người của hoàng đế, chẳng ai dám hé răng phản đối.
Ta nằm trong vòng tay Triệu Diễn, nghe lời tuyên cáo kinh thiên động địa kia, trong lòng cũng sửng sốt không thôi.
【Trời đất quỷ thần ơi? Lão già chơi lớn dữ vậy?】
【Đùng một cái cho ta làm người kế vị? Có đi hơi nhanh quá không?】
【Nhưng mà… hình như cũng sướng thật.】
Ta cảm nhận được vòng tay hắn — mạnh mẽ, ấm áp — lần đầu tiên, trong lòng ta với vị phụ hoàng này, sinh ra một tia kính phục chân chính.
Hắn… đang lấy cả thiên hạ, làm đường cho ta bước.
08
Phế thái tử, giam hoàng hậu, thanh trừng gần như toàn bộ hậu cung.