13.Sau đó, xảy ra chuyện.
Giữa đêm, thị vệ ập vào Ninh Vũ Các, áp giải ta tới, nói rằng đào có tẩm thuốc.
Hoàng đế nhất quyết không để ai thử trước, cũng không nghi ngờ ta, nên chẳng sai người kiểm nghiệm. Nào ngờ vừa ăn đã trúng kế.
Ta bị áp giải tới trước tẩm cung của Hoàng đế, thấy đám thị vệ mặt lạnh vây kín, một loạt ngự y vừa bị đuổi ra ngoài.
Từ bên trong, giọng Thẩm Thanh Trì trầm thấp:“Cút hết cho trẫm!”
Đám thị vệ còn định lôi ta đi luôn, nhưng người trong điện đảo mắt thấy ta, mừng rỡ chồm xuống giường, đến nỗi ngã chúi xuống đất:“Sương… Giang Mỹ Nhân, mau vào, còn bọn ngươi, cút!”
Đám thống lĩnh sửng sốt, bèn khuyên can:“Hoàng thượng, nàng bị nghi là kẻ hạ độc, để nàng gần ngài lỡ có bất trắc…”
“Không phải nàng!”
Vẻ mặt Thẩm Thanh Trì lạnh như băng:“Chưa có lệnh của trẫm mà dám đi bắt người? Lui xuống lãnh phạt!”
Hắn đứng dậy, đôi mắt tối sầm áp bức khiến ai nấy sợ hãi. Đám thống lĩnh vội cúi đầu nhận tội, lũ lượt rút lui.
Mọi người đi hết, Thẩm Thanh Trì loạng choạng một chút, vội níu lấy ta, nửa người đổ dồn vào ta, hơi thở phả nóng rực. Hắn ghé sát tai ta, khản giọng:“Giang Mỹ Nhân, trẫm trúng… xuân dược, nàng bảo làm sao bây giờ…”
14.Vốn dĩ hắn đã đẹp đến lạ thường, nay khóe mắt ửng sắc hồng, trong đôi đồng tử đen ánh lên tia mời gọi, tựa hồ dòng suối xuân lấp lánh, muốn hút người ta chìm vào.
Hắn còn cố ý kéo dài giọng nói khàn khàn, đầy ngờ vực và nguy hiểm, thì thào bên tai ta, khiến lòng ta rối bời.
Ta cuống lên, không đỡ được hắn, cả hai ngã xuống sàn.
Trong đại điện vắng lặng, hắn đè lên người ta, thân thể bỗng cứng đờ, cánh tay siết chặt eo ta, như muốn khảm ta vào xương tủy. Đôi mắt hắn dần đục ngầu, nóng bỏng vô cùng.
Nhưng giữa lúc ấy, tiếng lòng vang lên:
【Hu hu hu, thê tử xinh đẹp quá!】【Thịt đã dâng đến miệng, hay là… “ăn” luôn nhỉ!】
Trán hắn kề lên trán ta, hơi thở quấn quýt:
【Nhưng… nhưng mà Sương Sương dường như chưa yêu ta đến mức cam tâm tình nguyện.】【Thẩm Thanh Trì làm sao nỡ cưỡng ép Giang Nghênh Sương?】
Thời gian dần trôi.
Cuối cùng, hắn nhắm mắt, rồi mở ra, chôn hết mớ rối ren vào đáy mắt. Hắn đỡ ta đứng dậy, bật cười:“Dọa nàng thôi. Ngự y đã kê thuốc, đang sắc ngoài kia.”
【Giả đấy, lấy đâu ra giải dược thứ thuốc này?】【Trẫm gắng chịu được. Chỉ sợ dọa thê tử khiếp sợ.】【Đáng trách, chẳng ngờ trong đó có cả Mông Hãn dược, ta trúng một lúc nên lịm đi. Bọn họ tự ý bắt nàng tới.】【Nhưng giờ nàng đến rồi, trẫm không nỡ bảo nàng về…】
15.Hắn không muốn ép buộc ta, nhưng cũng không tìm người khác. Chỉ có cách chịu đựng, song vẫn nhân cớ này giữ ta ở bên.
Trong hắn, người thương mới là thứ “xuân dược” mãnh liệt nhất.