7.
Hắn vội vã bước lên một bước, quỳ xuống cách ta ba bước chân.
Lớn tiếng khẩn cầu người ngồi trên cao:
“Phụ hoàng, nhi thần và Thôi thị nữ đều đã có người trong lòng.”
“Nếu cứ ép buộc thành hôn, chẳng qua chỉ khiến thế gian này thêm một đôi oán lữ.”
“Phụ hoàng năm xưa cũng từng có tuổi trẻ, hẳn sẽ hiểu được nỗi lòng của nhi thần.”
“Nhi thần không muốn vì bỏ lỡ người mình yêu mà hối hận cả đời.”
“Xin phụ hoàng thành toàn.”
Từng lời vang vọng, như sấm động bên tai.
Dường như khiến người khác phải lay động.
Nhưng hắn quên mất.
Năm xưa, bệ hạ từng cùng một cung nữ thề non hẹn biển.
Về sau, chính tay người giết chết nàng ta, quay đầu cưới đích nữ của Tể tướng làm hậu.
Cũng chính là mẫu thân của Thái tử – phu nhân họ Thẩm.
Nhờ đó, người từ một hoàng tử không được sủng ái, từng bước leo lên ngai vàng.
Chuyện dùng máu người yêu năm xưa làm nền cho ngôi vị đế vương, chính là nghịch lân* của người.
(*Nghịch lân: chỗ cấm kỵ, đụng đến tất sẽ giận dữ.)
Mà lời nói của Thái tử lúc này, chẳng khác nào chọc đúng vào vết đau ấy.
Ngay khoảnh khắc chén rượu bị ném xuống.
Bùi Dực lập tức nghiêng người né tránh.
Ta đứng ngay bên cạnh hắn.
Hắn có thể tránh, nhưng ta thì không.
Những mảnh sỏi vỡ văng lên, suýt nữa va thẳng vào mặt ta.
Chớp mắt một cái.
Phụ thân lao tới, kịp thời chắn trước mặt ta.
Tay giơ lên rồi hạ xuống.
Tiếng bạt tai giòn tan, xen lẫn tiếng quát mắng đầy tức giận:
“Nghịch nữ! Hôn nhân đại sự là do cha mẹ định đoạt, sao ngươi dám ăn nói hồ đồ!”
Nhân lúc mọi người chưa chú ý.
Phụ thân hạ thấp giọng, nháy mắt ra hiệu cho ta:
“Dù Thái tử có hỗn láo thế nào thì cũng là huyết mạch của bệ hạ, ngươi làm loạn là muốn chết sớm à?”
Dứt lời liền xoay người quỳ xuống, bất chấp thể diện mà dập đầu khóc lóc trước người ngồi trên cao:
“Bệ hạ, lão thần có tội! Nuôi dạy ra đứa con gái bất hiếu vô đạo như vậy!”
“Lão thần già rồi, chỉ có một mụn con duy nhất, mẹ nó lại coi nó như trân châu bảo ngọc, cưng chiều quá mức.”
“Con bé ngỗ nghịch thế này, sao có thể trèo cao đến mức làm Trữ phi được?”
“Lão thần thực sự hổ thẹn, không xứng với ân điển của bệ hạ, xin chủ động từ chức Thái tử sư, về nhà đóng cửa suy ngẫm.”
Phụ thân từng nói, Thái tử lòng dạ nông cạn, ông sớm đã chẳng còn muốn đảm nhiệm cái chức Thái tử sư rườm rà đó nữa.
Thôi thị ta vốn là thế gia trăm năm lừng danh thiên hạ, môn sinh đông đúc.
Từ thiên tử cho đến dân đen.
Một người cất lời, vạn người hùa theo.
Còn từng là Hoàng đế hơn mười năm như Bùi Dực, hắn càng rõ hơn ai hết.
Kẻ từng “cao không với tới”…
Từ đầu đến cuối…
Chưa từng là ta.
8.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi.
Tin đồn đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Thái tử vì con gái nhũ mẫu.
Không tiếc nghịch ý quân vương, bị phạt cấm túc.
Bệ hạ hạ chỉ: “Khi nào nghĩ thông suốt, khi đó mới được đến gặp trẫm.”
Đêm hôm ấy.
Bùi Dực, lẽ ra đang bị giam lỏng, lại mượn ánh trăng lén trèo tường đến viện của ta.
Vừa chạm mặt, hắn đã mở lời:
“Thôi Minh Nguyệt, cô và ta làm một cuộc giao dịch.”
Cách một lớp cửa sổ.
Hắn không thấy được vẻ âm u trong mắt ta.
Vẫn tự nhiên tiếp lời:
“Cô phải tuyên bố với bên ngoài rằng Tĩnh Thư là biểu muội bên ngoại được cô chọn giúp, đồng thời đích thân viết thư tay, tiến cử nàng vào nữ học của Thôi thị.”
Ta nhướng mày, không giấu được kinh ngạc.
Nữ học Thôi thị không xét thân thế.
Chỉ cần có đức hạnh, văn tài, vượt qua khảo thí, liền có thể nhập học.
Kiếp trước.
Ta từng chủ trì nữ học suốt nhiều năm, đã từng thấy bài thi của Tĩnh Thư trong hồ sơ.
Nét chữ non nớt, ý tứ rời rạc, câu cú không liền lạc.
Thế mới biết nàng ta văn tài tầm thường cỡ nào.
Chỉ có Bùi Dực mù mờ tâm trí, mới xem nàng như trân châu bảo vật.
Thu lại suy nghĩ.
Ta nhịn không được mở miệng:
“Lý do?”
“Nếu nàng ta thật có bản lĩnh, cứ việc dự thi là được.”
Bùi Dực nhìn ta thật sâu.
Trầm giọng hứa hẹn: “Vị trí Thái tử phi.”
Thấy ta im lặng.
Hắn không cam lòng, miễn cưỡng giải thích:
“Ta sẽ thuận theo ý phụ hoàng chọn cô làm chính phi, đến khi đó, Tĩnh Thư sẽ là trắc phi.”
“Đợi sau này ta đăng cơ, sẽ cho cô giả chết xuất cung, để Tĩnh Thư thuận lý thành chương mà trở thành hoàng hậu. Cô chẳng vẫn luôn khao khát được sống nơi non xanh nước biếc hay sao? Như vậy chẳng phải sẽ được tự do ung dung?”
Ánh trăng trải dài trên gương mặt đầy mộng tưởng của hắn.
Ta cụp mắt, che đi ánh nhìn châm chọc dưới đáy mắt.
Hoàng quyền cao hơn hết thảy.
Kẻ muốn ngồi lên long ỷ, nào chỉ mình hắn?
Phủ cựu thừa tướng từ lâu đã vắng bóng khách khứa.
Kiếp trước, nếu không nhờ Thôi thị ta vực dậy đại cục, ngai vàng này sao có thể rơi vào tay hắn?
Nhưng những điều ấy, ta không định nói ra.
Chỉ lạnh nhạt đáp:
“Nếu ta nói… không thì sao?”
“Thôi Minh Nguyệt!”
Bùi Dực gằn giọng.
“Trừ ta ra, chẳng ai dám cưới cô.”
“Đừng nên là kẻ tham thì thâm, rắn muốn nuốt voi.”
“Vậy thì không cưới.”
Ta từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rõ ràng:
“Điện hạ có lẽ quá mức tự tin, đến nỗi quên mất một điều — với ta mà nói, người chưa từng là lựa chọn duy nhất.”
Dứt lời, xoay người, đóng cửa sổ.
Một mạch dứt khoát.
Mặc cho Thái tử bên ngoài giận dữ bất lực.
Trong phòng, ánh nến lập lòe như đậu.
Chiếu lên đôi mắt đen sâu thẳm.
Ánh mắt giao nhau.
Chủ nhân của đôi mắt ấy giơ hai tay đang bị trói chặt, giọng mỉa mai:
“Thôi cô nương nửa đêm sai người trói ta mang đến khuê phòng.”
“Chẳng lẽ chỉ để cho ta nghe một màn yêu hận tình thù giữa cô và Thái tử?”
9.
Người trước mặt… chính là tên mã nô kia.
Hắn đã đổi y phục.
Tuy vẫn giữ dáng vẻ phó dịch, nhưng không còn cố tình che giấu khí chất, chỉ liếc mắt một cái cũng đủ nhận ra hắn tuyệt đối không phải hạng thường dân.
Trên đường hồi kinh.
Ta đã bỏ ra vạn lượng bạc, thuê người đưa hắn về phủ, giấu trong khuê phòng.
Không ngờ bọn người kia làm việc cẩu thả đến vậy.
Cư nhiên trói hắn chặt như thế rồi khiêng đến.
Lại thêm Thái tử bất ngờ tìm đến.
Thành ra trì hoãn không ít thời gian.
Một lúc lâu, ta cũng không biết nên trả lời hắn thế nào.
Dứt khoát im lặng.