17.
Nhưng Thái tử không thể ra mặt được nữa.
Vết thương của hắn quá nặng, cho đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Bệ hạ lo rằng nếu tin này lan truyền ra ngoài sẽ làm tổn hại đến uy danh của bản thân, bèn giả vờ tuyên bố Thái tử mắc trọng bệnh.
Hơn nữa…
Bệ hạ vốn đã không ưa gì Tĩnh Thư.
Liền lập tức ban chiếu chỉ, đày toàn bộ họ hàng nhà họ Thẩm – bất kể nam nữ – lưu đày đến vùng Mạc Bắc khổ hàn.
Vĩnh viễn không được trở lại kinh thành.
Tĩnh Thư ban đầu còn gào khóc om sòm.
Khăng khăng đòi gặp Thái tử.
Kết quả là bị đánh cho mấy trận nên thân, rốt cuộc cũng chịu yên phận.
18.
Thái tử biến mất quá lâu.
Dần dà, lời đồn cũng bắt đầu lan ra ngoài.
Triều đình chấn động.
Tấu chương thúc giục Thái tử lâm triều nhiều như tuyết phủ, không ngớt bay vào cung.
Thậm chí trong dân gian bắt đầu rộ lên tin đồn—
Bệ hạ có ý phế Thái tử.
Thiên tử nhất thời đầu tắt mặt tối, lo liệu không xuể.
Ngược lại, không còn hơi sức để đàn áp Thủy bang nữa.
Kỷ gia được dịp thở phào nhẹ nhõm.
Không dám trì hoãn, lập tức bắt đầu trang bị lưỡi băng cho thuyền bè.
Kỷ Vân Hành gửi thư báo tin.
Trong thư.
Hắn viết, vị trí gia chủ đã nằm gọn trong tay hắn.
Cuối thư.
Hắn hỏi:
“Triều ta đã trăm năm không có hàn triều, trang bị lưỡi băng cho thuyền bè là một khoản hao phí khổng lồ, thật sự cần thiết sao?”
Ta ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xám mịt.
Tính theo thời gian…
Chẳng mấy chốc, một trận hàn triều bất ngờ sẽ giáng xuống, khiến tất cả trở tay không kịp.
Kiếp trước, Thủy bang chính là vì tai họa này mà tổn thương nguyên khí, từ đó không còn đủ sức chống lại triều đình.
Nhưng kiếp này…
Ta phải nhân lúc Bùi Dực còn đang mê muội trong ái tình.
Triệt để chặt đứt mọi đường lui của hắn.
19.
Nửa tháng sau.
Thái tử chậm rãi tỉnh lại.
Ngay lúc mọi người còn đang thấp thỏm không biết nên giải thích thế nào về chuyện Tĩnh Thư…
Thì hắn lại như biến thành người khác, gắng gượng chống đỡ thân thể yếu ớt.
Ngồi xe ngựa đến phủ Thôi gia, đích thân xin gặp ta.
Tại thủy tạ.
Bùi Dực khoác trên người một tấm áo lông cáo dày nặng, sắc mặt tái nhợt.
Yếu ớt đến mức gần như không thể ngồi vững.
“Minh Nguyệt, thời gian qua là do ta hồ đồ nhất thời, mong nàng đừng trách ta. Chúng ta… tiếp tục hôn ước được không?”
Ta không giấu được vẻ ngạc nhiên.
Tưởng hắn đến để chất vấn.
Nào ngờ câu đầu tiên mở miệng lại là… cầu hôn.
Hắn lấy ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng.
Trải ra trước mặt ta.
Hai chữ “Tứ Hôn” to đùng, đập thẳng vào mắt, khiến ta thấy nhói lòng.
Bùi Dực ôm ngực, cố nén cơn đau, nói khó nhọc:
“Trước khi xuất cung, ta đã cầu xin phụ hoàng ban hôn.”
“Minh Nguyệt, ta là thật lòng. Xin nàng cho ta một cơ hội nữa.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn, trong đôi mắt kia không có lấy một tia chân thành.
Suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
“Bùi Dực.” Ta nhếch môi. “Để ta đoán thử… chẳng lẽ gần đây dân gian rộ lên tin đồn bệ hạ muốn phế Thái tử, là thật sao?”
Lại thêm chuyện hắn mất tích suốt nửa tháng, khiến lòng thần bất an.
Giờ nếu còn đánh mất sự ủng hộ của thế gia đại tộc…
Chỉ e ngày bị phế vị không còn xa.
Lời vừa dứt.
Sắc mặt hắn mắt thường cũng nhìn thấy được… xám xịt thêm mấy phần.
“Hai ta chẳng phải đã thỏa thuận, ta cho nàng vị trí Thái tử phi, sau khi đăng cơ sẽ để nàng được tự do rời cung.”
“Minh Nguyệt, rõ ràng nàng đã đồng ý, giờ lại lật lọng, chẳng lẽ đang đùa giỡn ta?”
“Ta đồng ý bao giờ?”
“Ngươi… Thôi Minh Nguyệt, rốt cuộc nàng muốn gì? Chỉ cần ta đăng cơ, đến phong đất ta cũng cho nàng!”
Ta không trả lời, ngược lại hỏi lại:
“Ngươi… đã gặp Tĩnh Thư chưa?”
“Nàng ta?” Hắn cảnh giác. “Nàng ta làm sao?”
Ta mỉm cười, giọng thờ ơ:
“Không có gì. Chỉ là phạm tội, cả tộc bị lưu đày mà thôi.”
“Ngươi nói gì?”
Hắn đột ngột đứng bật dậy.
Nhưng vì cơ thể vẫn chưa hồi phục, nên lảo đảo ngã về phía sau, lưng đập mạnh vào lan can.
Phát ra một tiếng va chạm trầm đục.
Tiếp theo đó… hộc ra một ngụm máu tươi.
Nhìn bộ dạng chật vật của hắn.
Ta vẫn chưa hả giận.
Liền lạnh lùng nói thêm:
“Thì ra những lời ngươi thề thốt bên Tam Sinh Thạch, nào là ‘kiếp sau không phụ người yêu kiếp này’…”
“Cuối cùng… cũng chỉ là miệng nói chơi chơi thôi.”
Một kẻ ích kỷ đến tận xương, thì lấy đâu ra cái gọi là chân tình?
Nghe vậy.
Cả người Bùi Dực chấn động, ánh mắt tràn ngập khiếp sợ.
Chân mềm nhũn.
Quỳ rạp xuống đất.
20.
Chuyện bệ hạ chém bị thương Thái tử, rốt cuộc cũng không thể giấu mãi được.
Trước khi trận hàn triều ập đến.
Tin tức ấy đã lặng lẽ lan ra, trở thành đề tài bàn tán râm ran khắp các trà lâu lớn nhỏ.
Đến nỗi…
Khi bản tấu chương đàn hặc từ Ngự sử đài được trình lên án thư của hoàng đế.
Thiên tử vẫn còn thoáng ngây người, chưa hoàn hồn.
Sáng sớm hôm đó.
Lão đại nhân họ Tôn – người vừa mất con gái – càng không nể nang, lời lẽ sắc bén như đao kiếm, khiến hoàng đế phải cúi đầu nhục nhã:
“Thiên tử phạm pháp, tội như thứ dân!”
“Bệ hạ nhận thiên mệnh mà hành xử hung bạo như vậy, quả thực khiếp đảm lòng người. Nói là minh quân chẳng ai tin, rõ ràng là bạo quân!”
“Thái tử đắm chìm trong tình ái, dung túng kẻ ác tác oai tác quái mà không hỏi han, đến nay chưa cho được một lời giải thích. Như vậy gọi gì là trí tuệ? Đức hạnh chẳng xứng với ngôi vị!”
“Thần khẩn thỉnh bệ hạ sớm phế Thái tử, lập người kế vị xứng đáng, công bố thiên hạ, để trấn an lòng dân!”
Hoàng đế không nói gì.
Nhưng lời ấy…
Đã lọt thẳng vào lòng ông ta.
Bùi Dực vốn định mượn chuyện bị thương để ép bệ hạ thoái vị nhường ngôi.
Nào ngờ…
Tự mình đào hố, rồi tự mình ngã xuống.
Tức giận đến cực điểm.
Hắn nửa đêm lén rời kinh, điều động năm nghìn binh giáp từ doanh trại thành phòng, trực tiếp bao vây hoàng cung.
Đêm ấy.
Kinh thành đón trận tuyết ngàn năm hiếm có — tuyết rơi như lông ngỗng, dày đặc.
Máu đổ trong cung biến mất dưới lớp tuyết dày.
Không một tiếng động.
Cả trời đất như bị phủ lên một tầng yên tĩnh chết chóc.
Tựa như chưa từng có một trận binh biến nào xảy ra.
Nhưng ta biết rõ.
Bùi Dực đã bại.
Hắn hoảng loạn chạy về phương Nam.