1.
Khung cảnh trước mắt vô cùng quen thuộc.
Chồng tôi – Chu Tấn Niên – đang khuân rư//ợu vang lên xe.
Mẹ chồng đứng trước gương ngắm nghía chiếc sườn xám mới, vừa nhìn vừa ngân nga.
Còn “cô chị dâu” được cả nhà cưng như trứng – Tô Nguyệt – thì đang uống trà sữa ở ghế phụ, xem video quảng bá biệt thự biển.
“Anh Niên, bể bơi vô cực đẹp quá trời luôn á! Tối nay nhất định phải chụp ảnh nha ~”
Giọng cô ta vừa ngọt vừa nũng.
Chu Tấn Niên đóng cốp xe lại, dịu dàng trả lời: “Được.”
Trái tim tôi đập loạn, tay giấu trong túi cũng không ngừng run rẩy.
Tôi đã quay về thời điểm trước khi siêu bão Poseidon đổ bộ – lúc cả nhà chuẩn bị xuất phát đến biệt thự ven biển!
Tôi nhìn từng gương mặt quen thuộc, cố gắng giữ bình tĩnh rồi cất cao giọng:
“Em cảm thấy trong người hơi khó chịu.”
Chu Tấn Niên cuối cùng cũng liếc tôi một cái, lạnh lùng nói:
“Tô Tô bị say xe là bệnh cũ rồi, để cô ấy ngồi ghế trước một lát thì sao chứ? Em lại làm ầm cái gì?”
“Đúng đó mẹ, sao mẹ lúc nào cũng phá hỏng không khí vậy?”
Con trai tôi – Chu Thiên Hựu – bĩu môi, ôm cái chân máy cao hơn người, lạch bạch chạy về phía Tô Nguyệt:
“Dì ơi, tối nay con muốn chụp hình với dì nha!”
Tôi nắm chặt nắm đấm, móng tay in hằn vào lòng bàn tay.
Kiếp trước, tôi đã biết trước cơn bão lần này không phải chuyện nhỏ, mà là siêu bão cấp mười đủ sức quật đổ cả tòa nhà.
Tôi đã khẩn thiết cầu xin cả nhà hủy chuyến đi, nhưng chỉ bị cười nhạo là lo chuyện bao đồng, còn nói tôi bịa tin giả để gây chú ý.
Chu Tấn Niên cao cao tại thượng mà mỉa mai:
“Nhìn lại em đi, ngoài giỏi dọn dẹp và tranh giành tình cảm, em còn làm được gì nữa?”
Con trai cũng lắc đầu chán nản:
“Mẹ im đi, thật mất mặt.”
Trong lúc cãi vã, tôi bị mẹ chồng tát ngã, còn bị túm tóc nhốt lên sân thượng biệt thự.
Tôi đập cửa gào khóc đến khản cổ nhưng không ai đoái hoài.
Qua khe cửa, chỉ thấy chồng tôi đang dịu dàng đỡ Tô Nguyệt mặc váy trắng bước lên lầu, tay còn che chắn cho cô ta không bị va chạm.
Bão ập đến.
Gió lốc cuốn mưa quất vào mặt, tôi bị thổi bay lên không rồi rơi từ tầng cao xuống, ch//ết thảm.
Ký ức vẫn còn rành rọt như hôm qua.
Tôi hít sâu, bật ghi âm.
“Nghe nói đài khí tượng đã phát cảnh báo, tối nay có khi trời chuyển xấu đấy…”
Tôi cố tình nói nước đôi.
Tô Nguyệt đang tô son thì bĩu môi vẻ khó chịu:
“Em dâu, em nói thế… chẳng lẽ định bảo có bão à?”
Cô ta đỏ hoe mắt, nhẹ nhàng nghẹn ngào:
“Chị chỉ là thấy em và anh Niên hạnh phúc quá… tự dưng nhớ đến chồng chị mất sớm. Nếu anh ấy còn sống, chắc chắn cũng đưa chị đi biển như vậy…”
Chu Tấn Niên lập tức leo lên xe lau nước mắt cho cô ta, rồi mất kiên nhẫn gõ gõ vô lăng:
“Biệt thự bên đó có thấy báo gì đâu? Em lo cái gì? Cả nhà hiếm khi mới có dịp đi chơi, em cứ lải nhải hoài vậy?”
“Đừng để ý đến mẹ, ba ơi. Dì Tô mong chờ sinh nhật này lâu lắm rồi, không thể để dì thất vọng được.”
Chu Thiên Hựu vừa dỗ cha, vừa lạnh lùng liếc tôi:
“Mẹ mà còn nói linh tinh nữa, tối nay khỏi ăn tối cùng luôn đi.”
Nó ra vẻ người lớn, sai khiến:
“À đúng rồi, mẹ mau lấy bò phi lê bỏ lên xe đi, dì Tô thích ăn món đó nhất.”
Cái kiểu thiên vị này, tôi quá quen rồi.
Mười năm hôn nhân, chỉ cần liên quan đến Tô Nguyệt, đúng sai thế nào, người phải nhường nhịn luôn là tôi.
Tô Nguyệt đắc ý ngẩng cằm, ném cho tôi ánh mắt của kẻ chiến thắng.
Thấy tôi không động đậy, mẹ chồng – bà Lâm Tuyết Mai – trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi:
“Con tiện nhân kia còn giả vờ cái gì? Còn rề rà nữa là tao xé mặt mày ra!”
Tôi giả vờ buồn bã thở dài:
“Em cũng chỉ lo cho an toàn của cả nhà thôi. Lỡ biệt thự bị ngập nước thì sao?”
Tô Nguyệt lập tức nín khóc mỉm cười:
“Nghe thấy chưa? Em dâu tưởng mình là bà nội trợ quá lâu nên bị hoang tưởng rồi! Biển mà dâng ngập biệt thự á? Sao không nói trời sập luôn cho rồi? Em ấy vẫn giận chuyện chị tặng mẹ cái sườn xám mới đó mà.”
“Đúng là lời nguyền rủa! Mày dám mở miệng nói bậy à?”
Bà Lâm nhảy dựng lên, nhào tới cấu tôi:
“Con chó vô ơn, ngoài ghen tị Tô Nguyệt thì biết làm gì?”
Tôi né người, mặc kệ bà sững sờ.
Chu Tấn Niên mặt đen lại.
“Trần Thanh Thủy, em làm mình làm mẩy cũng phải có giới hạn. Lên xe ngay!”
Giọng điệu anh ta không cho phép phản kháng.
Nếu là kiếp trước, tôi chắc chắn đã khúm núm nghe lời, sợ làm anh ta mất hứng.
Nhưng kiếp này…
Tôi điềm nhiên nhìn anh ta:
Muốn ch//ết? Tôi sẽ tiễn các người đi.
2.
Tôi mở hộp thu//ốc, lấy ra cả đống thu//ốc men.
“Các người nói đúng. Cả nhà đi chơi hiếm hoi thế này, tôi không thể làm hỏng hứng thú được.”
“Cảm cúm vặt mà, có đáng gì đâu?”
Tôi bắt đầu nhét giấy ăn, thu//ốc cảm vào túi.
Chu Tấn Niên ngừng thúc giục, sắc mặt thay đổi.
Anh ta cảnh giác hỏi lại: “Cảm cúm gì cơ?”
Chưa dứt câu, tôi đã xì mũi liên tục ngay trước mặt mọi người.
Sau đó còn khịt mũi hắt xì hai cái.
Dạo gần đây thời tiết thay đổi, tôi vốn bị cảm nhẹ.
Nhưng họ đâu có biết.
Chu Tấn Niên sầm mặt, chắc đã nhớ ra tối qua tôi quay lưng lại ho suốt đêm.
“Tôi chỉ bị nhẹ thôi, biết đâu phơi nắng biển một lúc là khỏe ngay.”