1.
Sau một đêm hoan ái triền miên, Thái tử chìm vào giấc ngủ sâu, khuôn mặt mang theo nét thư giãn mãn nguyện.
Ngoài cửa sổ, gió đêm rít lên từng cơn, quét qua vườn hải đường, từng cánh hoa rụng rơi như mưa nhuộm sân.
Ta khoác áo xuống giường, định kéo cửa sổ lại cho đỡ lạnh, nhưng vừa bước đến gần thì bỗng nghe thấy vài âm thanh mập mờ vang vọng từ gian phòng sát bên.
Lần này hoàng gia tổ chức săn bắn tại hành cung trên đỉnh núi. Nếu ta nhớ không lầm, phòng bên cạnh chính là chỗ ở của Yến vương – Địch Cửu Yến.
Yến vương và Thái tử Địch Cửu Từ là cặp huynh đệ sinh đôi nổi danh, từ diện mạo đến khí chất đều khó phân biệt bằng mắt thường.
Ta đã làm Thái tử phi ba năm, trong khi Yến vương vẫn luôn cô độc, đến một nha hoàn hầu hạ giường chiếu cũng không có, càng đừng nói tới chuyện cưới hỏi.
Lẽ nào... hắn đang âm thầm giấu nữ nhân trong phòng?
Nghĩ đi nghĩ lại, nếu thật là thế thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Chung quy chuyện riêng của người khác, ta không nên tò mò.
Vốn định quay vào giường tiếp tục ngủ, nhưng chẳng hiểu sao, chân lại tự động dẫn ta đi ra khỏi phòng, như bị ai đó điều khiển.
Tới khi định thần lại, ta đã đứng ngay bên cửa sổ phòng Yến vương.
Cửa sổ hé mở, cánh gỗ va vào khung kêu lên những tiếng “kẽo kẹt” khe khẽ trong gió.
Tiếng động quen thuộc khi nãy lại lần nữa vọng ra, như có ma lực kéo bước chân ta nấn ná thêm chút nữa.
Ta vừa xoay người định rời đi, thì một cơn gió mạnh bất ngờ quật tung cánh cửa sổ.
Ngẩng đầu lên, ta không kịp thu lại ánh nhìn.
Yến vương đang ngồi nửa người trong bồn tắm, nước ấm lăn tăn, hơi nước mờ ảo. Gương mặt tuấn tú lộ ra vài phần mệt mỏi xen lẫn oán khí, cả người toát lên vẻ gợi cảm khó tả.
Xung quanh không có lấy một bóng nữ nhân. Chỉ có hắn, một mình.
Hắn đang…
Một giây sau, ý thức được bản thân đang chứng kiến điều không nên thấy, ta vội quay đầu bỏ chạy. Nhưng số ta đúng là đen đủi, vừa bước được hai bước thì lại đá phải một hòn sỏi nhỏ. Tiếng lạch cạch dù rất khẽ, nhưng trong đêm khuya lại rõ như chuông ngân.
Yến vương lập tức ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp chạm vào ta.
Trong khoảnh khắc đó, đôi tai hắn ửng đỏ, lan đến tận cổ.
Ta sợ đến mức không dám nhìn thêm, vội lấy tay che mắt, vừa cắm đầu chạy vừa không ngừng niệm chú trong lòng:
“Không thấy gì hết, ta cái gì cũng không thấy, tuyệt đối không thấy gì hết…”
2.
Ta hoảng hốt chạy về phòng, vừa vào đã vội vàng khóa trái cửa lại.
Thế nhưng, khi bước đến bên trong, ta bỗng khựng lại.
Tiêu rồi.
Có gì đó... sai sai.
Hình như ta vào nhầm phòng mất rồi.
Không gian này, rõ ràng không phải chỗ ta ngủ. Đây là phòng của Yến vương.
Mà lúc này, hắn đã ra khỏi bồn tắm, đang quay lưng thay y phục.
“Ta… ta đi nhầm phòng,” ta cuống quýt biện bạch, vừa nói vừa quay người định chuồn cho lẹ.
Nhưng tay còn chưa kịp vặn chốt cửa, một bóng người cao lớn đã ập đến từ phía sau.
Giọng nói trầm thấp mang theo ý cười lười biếng vang lên sát bên tai:
“Hoàng tẩu, chuyện vừa nãy… nàng thấy cả rồi à?”
Ta vội vàng quay người lại, lắc đầu như trống bỏi:
“Không có, ta không thấy gì hết! Không nghe, không nhìn, cũng chẳng biết gì đâu, thật đó!”
“Thật à?” Hắn nhướng mày, khóe môi khẽ cong, ánh mắt ẩn ẩn ý cười.
“Nếu không thấy, sao lại chạy trối chết thế kia?”
Cái giọng điệu kiểu như đang chất vấn kẻ làm chuyện mờ ám, khiến ta phút chốc chẳng còn thấy sợ nữa.
Chà… nghĩ lại thì ta cũng là người từng trải rồi, nếu bản thân không ngại, thì người ngại sẽ là hắn thôi.
Hít sâu một hơi, ta làm bộ bình tĩnh nói:
“Cho dù ta có nhìn thấy… ta cũng sẽ không đem ra ngoài nói. Ngươi cứ yên tâm.”
Rồi không quên thêm một câu thành khẩn:
“Ngươi cũng đến tuổi lấy vợ rồi, nên suy nghĩ chuyện thành thân đi là vừa.”
Vừa dứt lời, nét mặt Yến vương khựng lại.
Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, dường như có chút tiếc nuối, lại như giấu không nổi nỗi không cam lòng:
“Hoàng tẩu, nàng có đoán được… vừa rồi ta đang nghĩ đến ai không?”
Câu hỏi ấy khiến ta bất giác tò mò:
“Ai? Là tiểu thư nhà nào thế? Mau mau cầu phụ hoàng ban hôn đi!”
Yến vương thong thả cất lời, từng chữ như khảm thẳng vào lòng ta:
“Nàng. Giang Vãn Huỳnh.”
Ta đờ người, há hốc miệng: “Hả? Ngươi… ngươi điên rồi à? Hoàng huynh ngươi biết ngươi có sở thích kỳ quặc thế này không?”
“Ta biến thái sao?” Hắn thản nhiên hỏi ngược, rồi chậm rãi nói tiếp:
“Hoàng huynh từng kể với nàng… ta và huynh ấy từ khi chào đời đã có thể ‘kết nối ngũ quan’ chưa?”
Ta nhíu mày: “Kết nối ngũ quan? Ý gì vậy?”
Hắn tiến gần một bước, giọng trầm thấp như thôi miên:
“Nói đơn giản thì, mỗi lần hai người gần gũi… ta đều có thể cảm nhận được y như bản thân đang trải qua.”
“Suốt ba năm qua, mỗi lần nàng ân ái cùng hoàng huynh, ta đều thức trắng, cô độc cả đêm.”
Ta nghẹn họng, tròn mắt nhìn hắn: “Cái gì?! Ngươi không đùa đó chứ?!”
Yến vương nheo mắt, ánh nhìn mê hoặc:
“Nếu nàng không tin… có thể hỏi thẳng hoàng huynh. Hoặc là—tự mình kiểm chứng.”
Câu cuối khiến mặt ta đỏ ửng như bị ném vào lò lửa.
Không kịp nghĩ thêm gì nữa, ta quay đầu chạy trối chết.
“Ta… ta về đây!!”
3.
Ta lén lút quay trở về phòng, nhẹ nhàng đến mức cả tiếng bước chân cũng không dám phát ra.
Vừa leo lên giường chưa kịp ổn định hơi thở thì Thái tử đã cựa mình tỉnh lại.
Chàng trở tay kéo ta vào lòng, giọng còn ngái ngủ:
“Nàng vừa đi đâu vậy?”
“Ừm… bụng ta hơi khó chịu…”
Ta bịa đại một cái cớ.
Nhưng thấy ta vẫn chưa buồn ngủ, ánh mắt Thái tử lập tức trở nên không an phận…
Cơ thể nóng rực ấy lại dán sát vào ta, khiến ta nhớ đến câu nói ban nãy của Yến vương.
Nếu lời hắn nói là thật, rằng hắn và phu quân có thể “kết nối ngũ quan”, thì chẳng phải mỗi lần ta viên phòng với Thái tử… cũng chẳng khác gì đang thân mật với cả hai người?
Trời ơi, vừa biến thái vừa kỳ quặc!
Ta đỏ mặt đến tận mang tai, tim đập loạn xạ, nhưng vẫn quyết định… thử thăm dò một chút.
“Phu quân, ta muốn… cắn chàng một cái, chàng không được tránh né đấy.”
Thái tử đã quá quen với những trò nghịch ngợm của ta, chỉ cười nhẹ, giọng dỗ dành:
“Cắn đi, vi phu không sợ đau.”