12
Con đường nơi này rất khó đi, bốn phía mù mờ trong làn sương nhạt, kính chắn gió trước thì đầy vết nứt, tôi không dám chạy nhanh, sợ nếu sơ sẩy va phải đá ven đường, hoặc lạc bánh xuống rãnh.
Theo chỉ dẫn của GPS, tôi và đội cứu hộ lúc này chỉ còn cách nhau 100 cây số, nhưng thời gian di chuyển vẫn mất tới hai tiếng rưỡi.
Toàn thân tôi vẫn ướt đẫm mồ hôi lạnh sau trận kịch chiến ban nãy, giờ vừa thả lỏng ra một chút, luồng gió nhẹ len qua khe kính cũng đủ khiến tôi rùng mình.
Tôi đành phải tấp xe lại, uống một ngụm nước nóng từ bình giữ nhiệt, thay bộ đồ trong đang ướt sũng, sau đó quấn kín mình lại từ trong ra ngoài.
Không thể bật sưởi – xăng trong bình phải tiết kiệm tối đa.
Xung quanh không có chỗ nào an toàn để đổ xăng, tôi buộc phải cầm cự cho đến khi gặp được đội cứu hộ.
Vừa chuẩn bị xong mọi thứ…
Ánh đèn chiếu phía trước hiện ra một bóng người loạng choạng chạy về phía tôi.
Là anh tôi.
Toàn thân anh đầy vết thương, một chân còn bị kéo lê, Đan Đan thì không thấy đâu cả.
Tôi không thể tưởng tượng nổi anh đã phải trải qua những gì.
Nhưng nhìn rõ khuôn mặt vừa thoát chết trong gang tấc ấy…
Tôi lập tức xoay vô-lăng, đạp mạnh ga, lái xe lao thẳng qua người anh.
Vẻ mặt anh tôi từ vui mừng, chuyển sang ngỡ ngàng, rồi giận dữ tột độ.
Anh ta điên cuồng đuổi theo sau xe, chắc chắn là đang gào rống lên, nguyền rủa tôi bằng những lời cay độc nhất thế gian.
Nước mắt nhòe đi tầm nhìn, nhưng tôi không thể dừng lại.
Trong gương chiếu hậu, một cái bóng đen đột ngột lao ra từ bên đường, nhào tới vồ anh tôi xuống mặt đất.
Ngay khi tôi nghĩ mình đã thoát được, chiếc xe bất ngờ lắc mạnh, kèm theo tiếng động ầm ầm phía sau.
Ngực tôi đập mạnh vào vô-lăng, đau đến nghẹt thở.
Là gấu ngựa Tây Tạng.
Không còn thời gian nghĩ ngợi, tôi cắn răng, đạp ga hết cỡ, phóng thẳng về phía trước.
Không biết tôi đã lái bao lâu — chỉ đến khi xe lên được quốc lộ, tôi mới thở phào.
Mở điện thoại ra xem, phát hiện hàng chục cuộc gọi nhỡ.
Toàn bộ là từ đội cứu hộ.
Tôi gọi lại.
Họ nói có một nhóm cảnh sát vừa làm nhiệm vụ ở làng gần đó đi ngang, bảo tôi liên hệ với họ trước.
Ngồi vào trong xe cảnh sát, tôi mới thấy nhẹ lòng một chút.
Cảnh sát theo lời tôi quay ngược về khu cắm trại, vừa khéo bắt gặp anh tôi đang bị một con gấu ngựa cắn xé.
Thấy xe cảnh sát bật đèn chớp, con gấu nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Tôi ôm chặt bình xịt chống gấu, cảnh giác nhìn quanh.
Cảnh sát xuống xe kiểm tra, nói rằng anh tôi vẫn còn thoi thóp, lập tức đỡ anh lên xe.
Sau đó, chúng tôi quay lại nơi cắm trại ngắm sao.
Lửa trại đã tắt hẳn, xác của chị dâu và Đa Cát đều biến mất.
Theo lời mô tả của tôi, họ cho rằng chị dâu, Đa Cát và cả Đan Đan rất có thể đã không qua khỏi.
Còn vết thương của anh tôi không chờ lâu hơn được, xe cảnh sát chỉ có thể đưa anh ấy đi bệnh viện trước.
13
Khi chúng tôi đến được bệnh viện thì đã là 7 giờ sáng.
Anh trai tôi được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu.
Nằm trên giường bệnh, cuối cùng trái tim tôi – vốn căng như dây đàn cả đêm – cũng được thả lỏng.
Ngay lúc tôi vừa định thở phào, chuẩn bị đánh một giấc ra trò thì —
tiếng móng vuốt cào lên kính cửa sổ đột ngột vang lên, khiến tôi bừng tỉnh.
Tôi bật dậy, cuống cuồng ấn chuông gọi y tá:
“Có gấu! Có gấu! Gấu đến rồi!”
Y tá chạy vào dỗ dành, nói không có gấu đâu, đây là tầng 2 của bệnh viện, rất an toàn.
Tôi không tin.
Tôi giật kim truyền khỏi tay, nói tôi phải đi, tôi nghe thấy tiếng móng vuốt cào kính, tôi chắc chắn!
Y tá không cản được, phải gọi bác sĩ tới tiêm một mũi an thần, tôi mới thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh lại trong căn phòng bệnh rực nắng.
Một ông cảnh sát già, gương mặt từng trải, ngồi chờ sẵn ở đầu giường.
“Cô Hạ Nguyệt, cho tôi hỏi một chút — tại sao chuyến vào Tây Tạng lần này, cô lại mang theo nhiều bình xịt chống gấu đến thế? Theo tôi biết, loại này không thể mua trong nước, phải đặt từ nước ngoài.”
Tôi nói khẽ: