Nước mắt mẹ rơi từng giọt lớn.
Tôi ôm mẹ: “Không sao đâu mẹ, mẹ còn có con.”
Cả ngày hôm đó, từ sáng đến tối, hai mẹ con tôi ở lì trong bếp, bóc hạt dưa lướt điện thoại, thỉnh thoảng thêm củi vào bếp.
Những người khác thì ngồi ngoài sân ăn vặt tán dóc, lướt điện thoại, chờ mẹ tôi dọn mâm tất niên.
Không một ai bước vào bếp hỏi xem có cần giúp gì không.
Đến trưa, bố vào ngó một cái, nhưng chỉ hỏi:
“Trưa không ăn à? Những năm trước trưa cũng lai rai chút gì mà.”
Mẹ gắp thêm củi vào bếp đất: “Không. Tôi làm không xuể, tối ăn chung luôn.”
Bố nhìn mẹ tôi vài cái đầy khó hiểu rồi quay ra sân: “Mọi người ăn tạm ít đồ vặt đi, Vương Ninh có một mình, làm không xuể.”
Chú hai có hơi ngại ngùng: “Xuân Lan, em vào phụ chút đi, đừng để chị dâu bận một mình.”
Thím hai nhăn mặt chê bai: “Tôi không vào đâu, cái bếp đất ấy khói bám đầy mặt, đâu có sạch tiện như gas ở thành phố.”
Buồn cười, mới lên thành phố có hai năm mà bày đặt.
Trong nồi nước sôi sùng sục, hết sôi lại sôi.
Để họ khỏi nghi ngờ, mẹ tôi cứ đều tay thêm củi vào bếp.
Khói bếp lảng bảng trên mái, ai nhìn cũng tưởng mẹ đang nấu nướng thật.
Chúng tôi tiếp tục lướt điện thoại đến tận chiều, mẹ mới sực nhớ: “Hình như không có mùi thơm thì kỳ quá, trông chẳng giống đang nấu ăn.”
Nói rồi mẹ thả một cục gia vị lẩu vào nồi nước đang sôi.
Tức thì, mùi thơm lan khắp nơi.
Cả nhà ngoài sân đói từ sáng, ngửi thấy mùi liền nhao nhao nhìn về phía bếp.
Trần Tuấn chịu hết nổi, ôm bụng lao vào:
“Bà già, cho con cái đùi gà trước đi, con đói muốn chết rồi!”
Tôi lườm nó: “Cút, ở đây không có đùi gà cho mày.”
“Sao mà không có! Mẹ tao bảo giao thừa phải ăn ngon nhất. Tối qua còn dẫn tao vào bếp xem rồi, đùi gà, đùi vịt, sườn, tôm to đủ cả, mau đưa đây.”
Tôi và mẹ nhìn nhau cười.
Chờ thêm chút nữa là họ biết ngay.
Năm nay, bữa tất niên của họ chỉ có “gió Tây Bắc” mà thôi…
Trần Tuấn đói đến phát khóc, lục lọi khắp bếp không thấy gì, bèn chạy ra tìm mẹ:
“Mẹ ơi, trong bếp chẳng có gì hết, mấy cái đùi gà tôm to tối qua thấy đâu mất rồi.”
Thím hai không tin: “Sao có thể! Chính vì sợ họ bủn xỉn nên tối qua mẹ mới kiểm tra kỹ nguyên liệu mà, sao lại không có?”
Vừa nói bà ta vừa bước vào bếp; mùi lẩu làm chị ta nuốt nước bọt:
“Vương Ninh, trời sắp tối rồi, khi nào ăn cơm?”
Mẹ tôi thêm khúc củi cuối cùng vào bếp:
“Đói rồi à? Vậy bây giờ ăn cũng được.”
Thím đảo mắt nhìn quanh, ngoài cái nồi to đậy nắp đang bốc mùi thơm thì chẳng thấy một đĩa đồ chín nào.
“Ăn gì mà ăn? Không thấy có món nào, chị bắt chúng tôi ăn gì?”
Tôi đẩy bà ta ra khỏi bếp: “Không vội, ra bàn ngồi đợi đi.”
Lúc này mẹ mới thật sự bắt tay vào xào, nhưng chỉ làm đúng hai món:
Một đĩa thịt bò và một đĩa tôm.
Mẹ bưng cả hai cho tôi: “Ăn lót dạ đi, lát nữa ta còn chưa đi được đâu.”
Một âu tôm đầy ắp, tôi bóc nửa âu cho mẹ.
Đến con cuối cùng thì bị Trần Tuấn phát hiện, nó lao vào nhà giữa hét:
“Mẹ, bà nội, con mụ già kia đem hết đồ ngon cho cái đồ phá của rồi!”
Cái bếp vắng từ sáng bỗng chốc ồn ã.
Ông bà nội, bố tôi, chú thím và Trần Tuấn đồng loạt sa sầm mặt đứng trước mẹ.
Thím hai gào lên: “Điên rồi à, Vương Ninh, chị đem hết tôm cho con phá của của chị, vậy con tôi ăn gì?”
Mẹ mỉm cười: “Nó đâu phải con tôi, nó ăn gì liên quan gì đến tôi. Con ai, người nấy lo; tôi chỉ cần lo cho con gái tôi.
Vả lại tôm này là tôi mua, tôi muốn cho ai là quyền của tôi.”
Trời ơi, quá ngầu.
Tôi lại “thả tim” cho mẹ—hôm nay mẹ khác hẳn mọi ngày.
Bà nội bất ngờ tát mẹ tôi một cái:
“Đồ đàn bà rẻ mạt, Tết nhất mà làm càn cái gì?”