Chồng tôi bất ngờ tuyên bố rằng nhà anh ta có một “truyền thống” ngay trong lễ cưới.
Mỗi lần cô dâu nhận được một phong bao lì xì, thì phải d/ậ/p đ/ầ/u thật mạnh một cái.
Vừa dứt lời, cô bạn thanh mai của anh ta liền bước tới, tay ôm cả xấp phong bao dày cộp, cười hớn hở:
“Chị dâu, em chuẩn bị toàn phong bao thật to nha. Sau này nhớ đối xử tốt với anh em đó!”
Nhưng tôi biết rõ — trong mỗi phong bao kia, chỉ có đúng một đồng xu.
Trong đầu tôi vang lên những câu nói vô tình nghe được đêm qua:
“Tiểu Tuyết, em mới là người anh thật lòng muốn cưới. Nếu không vì cần vốn đầu tư từ nhà họ Giang…”
“Anh biết anh ghét Giang Tảo mà. Ngày mai để cô ta q/u/ỳ l/ạy em có được không?
Ngày xưa tiểu thiếp chẳng phải cũng phải d/ậ/p đ/ầ/u với chính thất sao?”
“Đợi cô ta ng/ấ/t xỉ/u rồi, đêm tân hôn sẽ là của em.”
Tôi khẽ nhướng mày, nhoẻn miệng cười.
Ánh mắt chuyển sang người bạn thanh mai — người tặng quà cưới còn hào phóng hơn cả tiền sính lễ.
“Không phải cậu nói muốn cướp dâu sao? Còn không đi?”
“Vợ ơi, em còn đứng đó làm gì?”
“Mau d/ậ/p đầu đi chứ, Tiểu Tuyết có lòng như vậy, lẽ nào lại để người ta nói em vô lễ?”
Tôi vẫn đứng yên không động đậy, Tần Gia Hứa liền giơ tay ấn chặt gáy tôi, tay kia đẩy lưng tôi xuống.
Hắn nôn nóng muốn é/p tôi q/u/ỳ lạy.
Tôi bật cười vì quá tức.
Không chút do dự, tôi giật phắt lấy xấp bao lì xì trong tay Lâm Vân Tuyết.
Từng phong bao được mở ra, đồng xu rơi lách cách đầy sàn.
Tôi cố tình nâng cao giọng:
“Thế này mà gọi là có lòng à?”
“Là tôi không có giáo dưỡng, hay có người cố tình h/ạ th/ấ/p người khác?”
Sắc mặt ba mẹ tôi lập tức tối sầm lại.
Tiếng xì xào vang lên khắp sảnh cưới:
“Chỉ toàn một xu? Cô ta cố tình phá đám hả?”
“Là bạn chú rể á? Với thân phận tiểu thư nhà họ Giang, làm sao lại để xảy ra trò hề thế này trong hôn lễ được?”
Bị chỉ trích tứ phía, hốc mắt Lâm Vân Tuyết đỏ hoe:
“Chị dâu, em xin lỗi… Em chỉ định đùa vui chút thôi, không ngờ chị lại không chịu nổi trò đùa nho nhỏ như vậy…”
Tần Gia Hứa đau lòng, vội vàng buông tay tôi, bước tới đứng cạnh cô ta.
“Vợ à, Tiểu Tuyết từ bé đã vậy rồi, chỉ là tính trẻ con thôi mà. Em đừng chấp nhặt. Chẳng lẽ em phải khiến con bé khóc mới vừa lòng sao?”
Hắn siết chặt bờ vai cô ta, tư thế rõ ràng là đang bảo vệ người khác, chứ không phải vợ mình.
Tôi cười nhạt, thoáng nhớ đến cảnh đêm qua.
Bàn tay to lớn ấy cũng từng ghì chặt eo Lâm Vân Tuyết như vậy.
Hắn dịu giọng dỗ dành:
“Tiểu Tuyết, anh thề, người anh yêu nhất chỉ có em. Anh hao hết tâm tư để Giang Tảo phải d/ậ/p đ/ầ/u trước em, đêm tân hôn này cũng là của em, thế còn chưa đủ chứng minh sao?”
Lâm Vân Tuyết lại bĩu môi, đầy khó chịu:
“Thì sao? Trên giấy kết hôn vẫn là cái tên c/o/n ng/u đó thôi!”
“Ngày mai em vẫn phải mừng cưới cho nó, thật xui xẻo!”
Người đàn ông bật cười cưng chiều, nhét vào tay cô ta tờ năm đồng:
“Sao để em tốn kém được?”
“Trong mắt anh, nó cũng chỉ đáng giá từng này. Em đổi thành năm trăm xu một xu đi, ngày mai để nó dập đầu cho đủ!”
Cuối cùng Lâm Vân Tuyết bật cười, yêu kiều vòng tay ôm lấy cổ hắn, in lên mặt hắn một nụ hôn “phần thưởng” thật kêu.
Những hình ảnh sau đó, tôi chỉ nghĩ thêm một giây cũng thấy gh/ê t/ở/m!
Mẹ Tần thấy tình hình không ổn, vội vàng cười gượng ôm lấy tôi.
Ba Tần thì hạ giọng nịnh nọt ba mẹ tôi:
“Dao Dao đừng giận, nhà ta làm gì có truyền thống quái gở này, Gia Hứa chỉ đùa thôi!”
“Lòng nó đối với con, chẳng lẽ con còn không rõ sao? Chỉ là bị đám bạn bè xấu làm hư! Sau này mẹ sẽ trông chừng nó, không cho nó qua lại với những người đó nữa.”
【Chương 2】
Mẹ Tần vừa nghiến răng tức giận nói, vừa lườm Lâm Vân Tuyết một cái.
Nhà họ Tần ngày trước làm ăn nợ nần mấy chục triệu, giờ chỉ trông chờ tôi giúp trả nợ.
Bố mẹ Tần ra sức lấy lòng tôi.
Chỉ có tên ngốc Tần Gia Hứa mới bị Lâm Vân Tuyết xoay như chong chóng!
Tôi gật đầu, lạnh lùng nhìn về phía Tần Gia Hứa.
“Nghe thấy mẹ anh nói chưa?”
“Bây giờ đuổi con bé thanh mai của anh đi, tôi sẽ cho anh thêm một cơ hội.”
Bố mẹ tôi là người giàu nhất Bắc Thành.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Còn Tần Gia Hứa, từ ngoại hình đến tính cách, là người hợp gu tôi nhất.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ mãi mãi tha thứ cho sự phản bội và ngu xuẩn của anh ta.
Dưới ánh nhìn lạnh lùng của tôi, cùng với sự thúc giục của bố mẹ Tần.