6.
“Tôi xin lỗi nhé,” — tôi cười khẽ, giọng nhẹ nhàng đến gai người,“cô ta ồn quá, tôi… trượt tay một chút thôi.”
Mũi dao vẫn còn cắm trong đùi Lý Dung Dung, máu nhỏ giọt lên sàn, đỏ tươi như cánh hoa héo.Cô ta ôm chân run lẩy bẩy, tiếng rên đứt quãng, không ai dám tiến đến.
Tôi xoay nhẹ con dao trong tay, ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang tái mét.“Giờ thì nói xem…”“Các người muốn chơi tiếp,hay là vẫn muốn chơi tiếp?”
Không ai dám đáp.Không ai dám nhúc nhích.
Tôi ngồi thẳng người trên ghế sofa, dáng vẻ điềm tĩnh như đang thưởng trà, chỉ có trong đáy mắt thoáng qua chút lạnh lẽo tột cùng.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua rèm cửa, khiến ánh sáng trong phòng khẽ lay động.Tôi mím môi, nụ cười nhạt nhòa, lạnh như băng:
“Trò chơi của các người — đã kết thúc.”“Giờ, đến trò chơi của tôi.”
Câu nói rơi xuống,cả căn phòng như chìm vào tĩnh mịch.Những kẻ vừa còn cười nói hả hê, giờ đều im phăng phắc,men say tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ thuần khiết trên gương mặt từng người.
Thấy tôi không chỉ dọa, mà thật sự dám làm, bọn họ bắt đầu run rẩy thỏa hiệp.
Tôi cong môi, giọng dịu dàng như đang kể chuyện:“Trò của tôi rất đơn giản thôi.Mọi người đều là ‘anh em tốt’, chắc hẳn ai cũng biết về nhau một vài bí mật không tiện nói ra, đúng chứ?”
Tôi lười biếng xoay con dao trên tay, ánh thép lấp loáng dưới ánh đèn.“Tự khai ra thì nhạt lắm.”“Tôi thích xem các người tự bóc trần nhau hơn.”“Luật chơi là — ai tiết lộ bí mật kém thú vị hơn người khác…”Tôi cúi người, giọng khẽ trầm xuống, mang theo tia sáng rợn người trong mắt.“…thì phải lấy thứ quý giá nhất của mình để bù lại.”
Không khí đặc quánh lại, chẳng ai dám thở mạnh.
Tôi giơ tay, hờ hững chỉ về phía một gã ngồi ở góc phòng.“Bắt đầu đi.”Tôi cười lạnh.“So với cái thứ tình anh em giả tạo, tôi thích xem chó cắn chó hơn.”
Gã kia run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi túa ra khắp trán.Tôi chậm rãi đếm:“Ba…”“Hai…”
“Tôi nói! Tôi nói!” – hắn gào lên.“Là… là Hạo Thiên! Hắn từng cố tình làm đứa em trai ruột của cha mẹ nuôi mình mất tích!”“Hắn sợ họ có con ruột thì sẽ bỏ rơi hắn!”
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Tôi chậm rãi đứng dậy, ánh mắt dừng trên Thẩm Hạo Thiên.Ánh đèn hắt lên gương mặt hắn, nửa sáng nửa tối, méo mó đến đáng sợ.Khóe môi tôi nhếch lên, nhẹ như gió thoảng:“Thì ra… vị thiếu gia cao quý của nhà họ Thẩm—”“chỉ là một đứa con nuôi.”
Mặt hắn tái nhợt rồi đỏ bừng, hai bàn tay siết chặt, ánh mắt rực lửa, như muốn xé xác kẻ vừa nói ra bí mật kia.
Tôi lắc lư con dao trong tay, giọng thản nhiên:“Bình tĩnh nào, trò còn chưa xong.”“Tôi muốn xem còn bao nhiêu bí mật thú vị nữa.”
Nói rồi, tôi lại tùy tiện đưa dao chỉ vào gã đàn ông đeo kính bên cạnh Lý Dung Dung.
Hắn sợ đến nỗi khóc nấc, giọng run run:“Tôi… tôi không biết gì cả! Xin cô tha cho tôi! Hạo Thiên, cứu tôi với, cứu tôi!”
Tôi thong thả bước đến, mũi giày gõ từng tiếng trên sàn gỗ, vang đều và lạnh.Cúi xuống, tôi khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhạt thoáng qua môi:“Không biết…”“Hay là không dám nói?”
Tôi kề lưỡi dao lên cổ áo hắn, giọng nhỏ nhưng rõ từng chữ:“Cẩn thận mà trả lời nhé.Tay tôi… hơi run đấy.”
Tôi đưa lưỡi dao khẽ vẽ một đường mảnh trên cổ áo hắn, giọng nói dịu dàng như gió lướt qua tai:“Hoặc là…” — tôi cúi đầu, ánh mắt sắc lạnh,“…anh muốn thử xem dao của tôi có sắc không?”
“Không! Không! Tôi nói! Tôi nói hết!” — hắn hét lên, run rẩy đến nỗi chiếc kính cũng lệch khỏi sống mũi.
Tôi chậm rãi lui về, đứng thẳng dậy, nhàn nhạt nhìn hắn.
Hắn nuốt khan, giọng run cầm cập:“Lý Dung Dung… cô ta ghen tị với nhan sắc của Tiêu Lâm.Vì muốn giành suất du học, cô ta thuê người… lột đồ Tiêu Lâm giữa ký túc xá, rồi quay lại, tung ảnh nóng lên mạng.Những tấm ảnh đó… không phải Tiêu Lâm tự nguyện chụp!”
Căn phòng như bị đông cứng lại.
“Anh nói dối!” — Lý Dung Dung hét toáng, mặt trắng bệch.“Không có chuyện đó! Là cô ta không biết giữ mình, dính líu với người khác, liên quan gì đến tôi!”
Gã đeo kính rút điện thoại, tay run run, bấm mở một đoạn video.“Cô xem đi… tôi giữ lại bản gốc. Biết có ngày này, tôi đã sớm đề phòng.”
Âm thanh trong video vang lên, ồn ào, hỗn loạn,một nhóm người đang cười nói, ném quần áo của một cô gái xuống đất.Tiêu Lâm bị ép ngồi co ro ở góc tường, thân thể quấn tạm chiếc áo rách,ánh mắt ngập đầy hoảng sợ và nhục nhã.
Tôi nhận lấy điện thoại, nhìn chằm chằm màn hình.Ánh sáng từ đó hắt lên mặt tôi — tái nhợt, lạnh lẽo.Ngón tay khẽ run, nhưng nụ cười trên môi lại càng rõ rệt hơn.
Một nụ cười, mỏng như lưỡi dao.
“Hay lắm.”Tôi ngẩng đầu, giọng trầm xuống, từng chữ như rơi vào tim mọi người trong phòng.“Rất hay.”
Tôi nâng dao, ánh kim lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm.Mũi dao xoay nhẹ, chỉ thẳng về phía Lý Dung Dung.
“Đến lượt cô rồi.”
Căn phòng lặng ngắt, chỉ còn tiếng thở dồn dập và nhịp tim dồn dập xen lẫn tiếng kim loại lạnh buốt trong tay tôi —như khúc nhạc báo hiệu địa ngục vừa mở cửa.