“Huynh trưởng, muội sẽ để thiên hạ biết rằng, Cửu vương đời này có thể bỏ bất cứ ai, chỉ riêng Lê nhi nhà họ Khương là hắn không thể.”
Huynh trưởng sững người trong một nhịp thở, rồi bỗng cười lớn, tiếng cười vang lên làm bầy quạ nơi góc mái giật mình bay tán loạn.
Hắn hiểu ta. Lê nhi không muốn trốn chạy, muốn thắng, muốn từng chút một mài nhục nhã thành vụn, rồi bắt đối phương tự nuốt lại.
Tháng Tư, vương phủ mở bách hoa yến. Một hồ nước xuân xanh biếc, xanh đến mức soi rõ cả bóng quỷ.
Dung Uyển Hề hẹn ta cùng “du thuyền thưởng sen”, nói những đóa bạch liên vừa nở như được đo ni cho ta, “ra khỏi bùn mà chẳng vấy bẩn”.
Ta khẽ cười nhạt, vẫn bước lên thuyền.
Nàng khoác sa y nguyệt bạch, bên tóc cài một đóa hải đường Tây Phủ, dáng liễu yếu theo gió, nâng chén kính ta:
“Tỷ tỷ, th/i/ế/p bệnh trong người khiến vương gia lỡ ngày hồi môn, nay dùng hoa nhưỡng này tạ tội.”
Rượu còn chưa chạm môi, nàng trượt chân, cả người lao thẳng về phía ta.
Nàng khẽ ngoắc đầu ngón tay về phía ta, thì thầm:
“Tỷ tỷ, xin lỗi nhé.”
Lời chưa dứt, nàng nắm chặt tay áo ta, ngửa người ra sau. “Tõm!”
Xuân hàn cắt da, nước lạnh như lưỡi dao.
Cả hai chúng ta cùng rơi xuống nước. Nàng thét lên, còn ta mím chặt môi, không phí sức.
Dung Uyển Hề như một con cá chép trắng, ôm chặt lấy ta, móng tay bấm sâu vào sau gáy, giọng nhẹ như ma thì thào:
“Tỷ tỷ đoán xem, vương gia sẽ cứu ai trước?”
Ngay khoảnh khắc kế tiếp, nàng ta bỗng buông tay, tự mình chìm xuống sâu hơn, tay áo nước xòe ra như một đóa độc liên.
Trên bờ lập tức rối loạn. Tiêu Yến nhảy xuống nước, ánh nhìn đầu tiên bắt gặp gương mặt tái nhợt của Dung Uyển Hề, đến cái nhìn thứ hai mới lướt qua ta, khi ấy ta đang một tay bám mạn thuyền, một tay đẩy nàng đang sặc nước lên boong.
Hắn lại đem hai chữ “thâm tình chuyên nhất” phô bày đến tận cùng, ôm lấy nàng trước, đến nhìn ta cũng chẳng buồn.
Ta leo lên boong, toàn thân ướt sũng, nơi ống tay áo còn hằn vết móng tay của Dung Uyển Hề.
Nàng tựa trong lòng Tiêu Yến, môi trắng bệch, mỏng manh như tuyết sắp vỡ.
Dung Uyển Hề run rẩy chỉ về phía ta:
“Tỷ tỷ… vì sao lại đẩy muội?”
Một câu nói, đóng chặt ta lên tấm bảng “độc phụ”.
Tiêu Yến giận dữ đến dựng tóc, từng sợi tóc còn nhỏ nước:
“Khương Lê, là nàng đẩy nàng ấy!”
Ta cụp mắt, vặn nhẹ ống tay áo ướt đẫm, giọng nói pha chút cười:
“Vương gia, nếu ta thật muốn nàng ta ch/ế/t, lẽ nào lại kéo cả bản thân xuống theo? Người đánh giá quá cao sự hi sinh vì người khác của ta rồi.”
Ta giơ tay lên. Chát!
Một cái tát giòn vang rơi thẳng lên mặt nàng ta.
“Cái tát này để ngươi nhớ,”
ta lắc lắc cổ tay, nước bắn tung tóe,
“đã dám lấy mạng mình ra cược, thì cược cho đến cùng, đừng nửa chừng lại buông tay.”
Khắp sân, đám nha hoàn bà tử sợ đến nín thở, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Trong đáy mắt hắn, tia m/á/u cuộn trào như lớp rỉ sắt dâng từ đáy hồ:
“Độc phụ!”
Hai chữ ấy, xem như phán ta có tội.
Đêm ấy, ta bị phạt quỳ trong từ đường.
Gạch xanh thấm hơi lạnh, đầu gối từ đau đến tê, rồi dần mất cảm giác.
Trên án thờ bày linh vị liệt tổ nhà Tiêu. Ta chép “Nữ tắc” trăm lượt, bút lướt như rồng bay phượng múa, m/á/u theo đầu gối rịn ra, loang trên hai chữ “phụ đức” thành một đóa hồng nhỏ.
Ta vừa chép vừa khe khẽ ngân nga khúc tiểu điệu, giọng trong trẻo:
“Lê hoa tàn, xuân hồng rẻ, vương gia chê ta mệnh quá cứng…”
Ma ma trực đêm nghe mà da đầu tê dại. Sáng hôm sau truyền lời: Vương phi quỳ suốt một đêm, đã hóa điên.
Tháng Năm, hoàng hậu mừng thọ.
Trong ngoài hoàng thành đèn hoa rực rỡ, chỉ riêng ta khoác áo lụa nguyệt trắng, nơi tay áo thêu nửa cành lê trắng, tang khí trĩu nặng.
Yến tiệc trong cung, hoàng thượng ngự cao, thuận miệng hỏi:
“Cửu vương phi, bao giờ cho trẫm thêm một hoàng chất?”
Giọng không lớn, lại khiến cả Lân Đức điện lặng phắc.
Mệnh phụ tông thất, văn võ bá quan, đồng loạt nhìn về phía ta.
Có kẻ thương hại, có kẻ xem trò, có kẻ đã mài dao.
Ta đứng dậy, quỳ xuống ngay ngắn, giọng trong sáng:
“Tâu bệ hạ, th/i/ế/p phận mỏng. Vương gia chê th/i/ế/p dung mạo xấu xí, không chịu chung phòng.”
Cả điện tức thì im bặt.