13.
Chốc lát sau, ta ngồi trong thư phòng của Vệ Chiếu Dạ, chờ hắn trở lại.Sợ ta lạnh, hắn vội vàng đi tìm than lửa.
Cửa sổ mở khiến gió lùa vào, làm đống giấy tờ lộn xộn trên giá sách bị thổi bay xuống đất.Ta khép cửa sổ lại, cúi người nhặt lên, bỗng bật cười khi nhìn thấy một tờ giấy đặc biệt.
Trên đó là một bức vẽ đơn sơ, phác họa hình người đội ngọc quan, mặc trường bào, đi ủng đen. Hình dáng thoáng có vài phần giống Vệ Tuân.Nhưng điều đáng chú ý là trên gương mặt người đó bị vẽ thêm một chú rùa to tướng, sống động đến mức khiến người ta không nhịn được bật cười.
Phần nền trống quanh bức vẽ lại chi chít những lời lẽ chế nhạo:"Ngụy quân tử," "Dám định thân ư," "Sớm muộn gì cũng gặp quả báo," "Âm hiểm vô sỉ," "Áo mũ cầm thú."Nét chữ nguệch ngoạc, viết vội vàng, thể hiện rõ trình độ văn thư chẳng ra sao của người viết.
Phía dưới có ký tên.Ta cẩn thận nhìn kỹ vết mực đã mờ, ngạc nhiên phát hiện đó là tờ giấy từ bảy năm trước.Chính là khoảng thời gian ta và Vệ Tuân vừa đính hôn.
Điều kỳ lạ hơn nữa là, dù phần chữ viết rất xấu, tên của người viết lại được viết đẹp một cách đáng ngạc nhiên, thậm chí có vài nét giống chữ của ta.
Đúng lúc đó, Vệ Chiếu Dạ bước vào, trên tay bưng chậu than.Nhìn thấy ta cầm tờ giấy, hắn vội vã đưa tay giật lại.
Ta bật cười, hỏi hắn:"Bảy năm trước, người mà ta gặp trong chuồng ngựa, có phải là ngươi không?"
Khi ấy, Vệ Tuân rất thích cưỡi ngựa.Ta lén đến chuồng ngựa để xem con ngựa mới của hắn, còn mang theo yên ngựa ta tự tay làm định tặng hắn.Không ngờ lại chứng kiến một thiếu niên bị đám người ghì chặt xuống.
Dù có bị người khác đá mạnh vào đầu gối, hắn vẫn không chịu quỳ.
Hóa ra, Vệ Chiếu Dạ khi ấy chỉ là một gia nô hèn mọn, nhưng lại có dung mạo hơn cả công tử quyền quý, khó tránh khỏi việc bị người ta ganh ghét, bắt nạt.
Ta lúc đó nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng không khỏi nổi giận, buột miệng buông một lời mỉa mai lạnh lùng:"Người sao có thể quỳ trước cầm thú được chứ?"
Đám người kia vừa nhận ra thân phận ta là vị hôn thê của Vệ Tuân, lập tức xôn xao bỏ đi.
Thiếu niên cúi đầu, mái tóc rối tung che khuất đôi mắt và hàng chân mày.Ta tiến lại gần, hỏi hắn tên gì.Hắn im lặng, không đáp.
Có lẽ vì đồng cảm với cảnh ngộ của hắn, lòng ta chợt nảy sinh chút xót xa, liền chủ động lên tiếng gợi chuyện, cố kéo hắn vào cuộc trò chuyện.
"Ta tên là Kiều Chi. Ta đã nói tên của mình, giờ có thể cho ta biết tên ngươi được không?"
Hắn quay đầu sang một bên, có lẽ vì ngượng ngùng mà không để ta nhìn rõ mặt.Ta ngồi xổm xuống, dùng cành cây viết tên hắn lên mặt đất.
"Vừa nãy ta nghe bọn họ gọi ngươi là Vệ Chiếu Dạ. Chiếu Dạ vốn là tên một loài chim sẻ, nhưng sao ngươi lại giống một hũ nút im lìm đến thế?"
Hắn khẽ thẳng lưng lên, ánh mắt lén liếc nhìn dòng chữ ta viết trên đất.Ta tiến gần hơn, nở nụ cười trêu đùa:"Chiếu Dạ cũng có thể là tên của loài ngựa tốt chạy nhanh nhất. Ngươi không cần tự ti, xuất thân thấp hèn chẳng phải điều gì đáng xấu hổ. Chỉ cần trong lòng có chí, thời gian qua đi, nhất định ngươi sẽ làm nên đại sự."
Nói xong, ta cười rạng rỡ với hắn, rồi xoay người rời đi.Hắn đứng đó, ngây ngẩn nhìn theo bóng ta khuất dần.
Ký ức đã bị lãng quên từ lâu nay bất chợt ùa về.Bàn tay Vệ Chiếu Dạ khựng lại giữa không trung.
Ta xoay người lại, bất ngờ va vào lòng hắn.Hắn thuận thế ôm ta chặt hơn, không để ta nhìn thấy nét mặt của mình.Hơi thở ấm áp của hắn phủ xuống, xen lẫn những giọt lệ lạnh buốt chảy dọc qua cổ ta.
"Về sau, ta đã học rất nhiều, rất nhiều chữ.Nhưng cái tên mà nàng viết, ta luyện nhiều nhất."
Ta khẽ "ừ" một tiếng, khóe môi nhè nhẹ cong lên.
14.
Từ ngày ấy, Vệ Chiếu Dạ bận rộn với việc thao luyện trong quân doanh.Vệ Tuân lại thường xuyên lui tới, nhưng ta không để ý tới hắn.
Nhiều lần, hắn chỉ đứng từ xa, nhìn ta bốc thuốc, xem bệnh mà thẫn thờ.Có lúc, hắn khẽ cười, một nụ cười đầy cay đắng:"A Chi, những hiểu lầm trước kia, ta có thể giải thích. Từ nay về sau, ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng mọi điều."
Ta lắc đầu, giọng nói bình thản như nước chảy:"Không sao, ngươi không cần giải thích. Điều đó không còn quan trọng nữa."
Hắn bắt đầu cuống lên, vội vàng hỏi:"Chẳng lẽ nàng định ở lại đất Yến cả đời, không bao giờ trở về kinh thành sao?"
Ta chăm chú nhìn hắn, ánh mắt kiên định:"Ta sẽ trở về, nhưng không phải cùng ngươi."
Ta đến đất Yến, chưa từng có một khắc nào quên đi mối thù với Kiều Lễ.Kẻ ác trong bóng tối như loài chó săn chực chờ, chỉ để lộ nanh vuốt khi kẻ thù lơi lỏng cảnh giác.Kinh thành, ta nhất định sẽ quay lại. Nhưng đó sẽ là lúc ta nắm chắc phần thắng trong tay.
Chỉ là ta phải nắm chắc đủ phần thắng, khiến Kiều Lễ thất bại tan tác, không còn đường lui.
Năm Tiên Đế băng hà, Trưởng công chúa Chiêu Dương phò trợ ấu đế đăng cơ, sau đó chủ động xin đến đất Yến để trấn thủ biên cương. Nàng thủ tiết nhiều năm, đóng cửa không tiếp khách, cũng chưa từng gặp người ngoài.
Ta ở đất Yến hai năm, chưa từng có cơ hội diện kiến nàng.Không ngờ, trước ngày ta lên đường trở lại kinh thành, nàng lại gửi thiếp mời qua tay Vệ Chiếu Dạ truyền tới.
Đến buổi tụ hội, không chỉ mình ta được mời, mà còn có các nữ quyến từ các phủ lớn nhỏ.Một vài thiếu nữ khi thấy ta xuất hiện liền niềm nở tiến đến chào hỏi, thân thiết như người quen lâu ngày: