1
Ba tôi luôn thích làm người hào phóng bằng tài sản của gia đình.
Lúc trò chuyện, ông bà nội nói muốn mời họ hàng ra nhà hàng ăn.
Ba tôi liền buột miệng: “Để vợ tôi nấu đi, vợ tôi nấu ngon, ra ngoài ăn tốn tiền lắm.”
Mặt mẹ tôi sầm xuống ngay, rõ là không vui.
Nhưng ông bà nội làm như không thấy, còn khách sáo giả lả: “Thế có phiền con dâu quá không?”
Ba tôi phẩy tay rất rộng rãi: “Không đâu, con dâu giúp đỡ ba mẹ chồng là bổn phận mà, đúng không em?”
Nể ông bà là bề trên, mẹ tôi không tiện nói gì.
Nhưng trên đường về nhà, mẹ nổi giận:
“Ba mẹ anh đã nói mời họ hàng ra ngoài ăn rồi, sao anh còn bắt tôi nấu! Tôi đáng ch//ết chắc? Ba mẹ anh mới là người, còn tôi không phải người à?”
Ba tôi không hề áy náy, còn đương nhiên như đúng rồi: “Mời hơn hai chục người ăn ở nhà hàng cũng phải tốn mấy nghìn chứ ít gì.
Ba mẹ anh lớn tuổi rồi, kiếm tiền không dễ, giúp được chút nào hay chút đó, em thông cảm đi.”
Mẹ tôi run lên vì tức: “Ba mẹ anh kiếm tiền không dễ, còn tôi một mình nấu cho hơn hai chục người thì dễ chắc?”
“Hơn nữa, hồi tôi sinh Tinh Tinh, biết là con gái, lúc tôi ở cữ họ còn chẳng thèm ghé nhìn một cái. Em trai anh sinh con trai, họ lì xì một phát hai chục nghìn, không chỉ ở lại chăm cữ mà còn giúp trông cháu mấy năm. Chuyện này cả đời tôi không quên được!”
“Chút chuyện xíu xiu mà em ghi lòng tạc dạ đến giờ, sao mà hẹp hòi thù dai thế! Đó là ba mẹ anh, đâu phải kẻ thù của em! Với lại, ba mẹ anh có giúp trông cháu là tình nghĩa, không phải bổn phận.”
“Chưa kể, không nhờ ba mẹ anh thì em cũng tự tay nuôi con tới chừng này đấy thôi.” Ba tôi còn lầu bầu.
“Giỏi thì sau này đừng bắt tụi mình phụng dưỡng nữa! Để em trai anh phụng dưỡng đi!” mẹ tôi mắt đỏ hoe, tức giận quát.
Ba tôi buột miệng: “Sao được! Nuôi dưỡng cha mẹ là trách nhiệm của tụi mình! Họ nuôi mình lúc nhỏ, mình nuôi họ lúc già.”
Ba sốt ruột nói: “Đến lúc nhận sính lễ thì nhận nhanh như chớp, giờ bảo phụng dưỡng thì lại cằn nhằn. Chỉ biết lấy tiền chứ chẳng muốn làm việc, phụ nữ các cô thấy tiền là sáng mắt.”
Mẹ tôi cười lạnh: “Anh nhắc sính lễ à? Cưới xong, tôi chỉ thấy anh rước về một đống nợ từ nhà ba mẹ anh—đúng là biết tính toán thật đấy!”
Ba tôi biết mình đuối lý, cuối cùng vẫn phải xuống nước dỗ dành rất lâu, lại còn hứa đến ngày nấu nướng sẽ vào bếp phụ mẹ, mẹ tôi mới tạm nguôi.
2
Thế mà đến ngày thật sự bắt tay vào làm,
Ba tôi vừa bước vào bếp đã bị bà nội tinh mắt gọi ra ngoài.
Bà cố ý sai ba tôi ra tiếp chuyện họ hàng.
Ba tôi an nhiên gác chân, bẻ hạt dưa, cười nói rôm rả với khách,
Lời hứa vào bếp phụ mẹ coi như quên sạch.
Còn mẹ tôi thì phải chịu cái nóng ba mươi tám độ, mồ hôi đổ như tắm trong gian bếp hầm hập, nấu ăn cho hơn hai chục người.
Hồi đó tôi còn nhỏ, muốn phụ mẹ.
Bếp giữa mùa hè như cái lò, mặt mẹ đỏ bừng, mồ hôi rơi tí tách, ngay cả hơi thở cũng nóng rát.
Nhưng mẹ vẫn nhẹ giọng dỗ tôi ra ngoài, sợ tôi nóng quá.
Rửa rau, thái rau, nấu nướng, đồ cơm… tất cả một tay mẹ xoay như chong chóng.
Đến khi phần lớn món đã xong, mẹ tôi mặt mày tái mét bưng đồ ăn lên.
Có người họ hàng nhìn không đành, chủ động đứng dậy: “Chị dâu, để em phụ chị bưng nhé.”
Nhưng ba tôi gạt đi: “Ôi dào, không cần, sao lại để khách động tay. Bưng mấy dĩa thôi mà, vợ tôi tự làm được.”
Họ hàng còn chần chừ,
Ba tôi nghĩ nghĩ rồi gọi tôi: “Tinh Tinh, con ra phụ mẹ bưng món.”
Tôi muốn giúp, nhưng mẹ không cho, sợ tôi nhỏ quá bưng không vững, bị phỏng.
Ba tôi đã sai tôi, bản thân ông ấy thì không hề có ý định phụ,
Mà ung dung ngồi vào bàn cùng khách.
Đợi chúng tôi bưng đủ món lên,
Trên bàn đã chẳng còn chỗ cho người vừa nấu nướng cả buổi như mẹ tôi.
Ba tôi liếc về phía bếp, buông thản nhiên: “Hết chỗ rồi, em tạm chưa ăn nhé. Vừa nấu xong chắc bếp bừa bộn lắm, em vào dọn dẹp đi, khách ăn xong rồi hẵng ăn.”
Mẹ tôi còn chưa kịp mở miệng,
Thì cậu em con chú đang ngồi trong lòng người lớn đã nhảy phốc xuống đất.
Thím gọi: “Hạo Hạo quay lại! Con đi đâu, ăn cơm!”
“Ngoài này không có món sườn chiên con thích, con không ăn!” Cậu ta bèn ngồi phịch xuống đất, bật trò chơi lên.
Bà nội nghe thế liền xót cháu, giọng trách cứ với mẹ tôi: “Sao cô không làm ít sườn chiên, rõ là con nít thích mấy món chiên rán mà. Có phải vì bị bảo nấu cơm nên cô giận, rồi trút lên đầu con nít không đấy?”
“Bây giờ bảo cô nấu bữa cơm còn không chịu, mai này già yếu không bò dậy nổi thì còn trông mong gì cô bưng bô hầu hạ chúng tôi.” Bà nội tôi chua ngoa mỉa mai một tràng.
Những người họ hàng khác cũng chỉ trỏ vào mẹ tôi.