1.
Đầu tôi choáng váng như có cả bầy ong vỡ tổ trong sọ.
Cổ tay bị dì Lý Tĩnh Thư – bà chủ nhà của tôi – siết chặt đến rát buốt, sức lực hoàn toàn không giống một người phụ nữ đã bước qua tuổi năm mươi.
Tôi bị bà nửa kéo nửa tống vào ghế sau một chiếc xe. Vừa mới đặt mông xuống lớp da mềm như bơ tan,
ngẩng đầu lên đã đập ngay vào mắt logo hai chữ M lồng vào nhau to tướng.
Maybach.
Tim tôi khựng lại mất một nhịp.
Trời đất ơi, đây đâu phải xe, đây là cỗ máy hái ra tiền thì đúng hơn!
Dì chủ nhà tháng nào cũng qua thu tiền phòng, mặc cái áo thun mấy chục nghìn mua ngoài chợ, miệng thì than vãn chuyện giá điện nước leo thang… vậy mà sau lưng lại giấu một con Maybach?
Che giỏi dữ thần!
“Vãn Vãn, ngồi cho chắc nhé! Dì chở con đi gặp một anh cực phẩm đây!”
Khuôn mặt dì Lý sáng rỡ như bật đèn, phấn khởi đến mức còn kích động hơn cả tôi – người sắp bị “áp giải đi kết hôn”.
Tôi còn chưa kịp thở sau cơn choáng, thì từ góc tối bên kia ghế sau vang lên một giọng đàn ông lạnh đến gai người:
“Mẹ, mẹ làm đủ chưa?”
Tôi quay đầu lại theo âm thanh đó – và tim tôi mất thêm nhịp thứ hai.
Trong bóng mờ của khoang xe, một người đàn ông đang ngồi tựa lưng vào ghế.
Bộ âu phục cao cấp ôm sát từng đường nét, cổ tay đeo chiếc Patek Philippe “bầu trời sao”, mặt kính phản chiếu ánh lam nhạt như băng.
Chỉ riêng bộ đồ đó thôi cũng đủ bằng một năm tiền thuê cái phòng cũ tè của tôi.
Nhưng thứ nguy hiểm nhất… lại là gương mặt anh ta.
Sống mũi cao thẳng, môi mỏng khép lại, đôi mắt sâu hun hút như hồ nước mùa đông, lạnh lẽo soi vào tôi. Cái nhìn ấy giống như đang đánh giá một món hàng xem có xứng đáng hay không—vừa xét nét vừa thiếu kiên nhẫn.
Đẹp trai – thuộc hàng đỉnh của đỉnh.
Nhưng lạnh – đến mức khiến sống lưng tôi muốn đóng băng.
“Đủ gì mà đủ! Mẹ đang lo cho chuyện cả đời của con đấy, nghe rõ chưa!”
Dì Lý vỗ mạnh vào cánh tay anh ta, lực lớn đến mức tôi nghe thôi cũng thấy ê giùm.
Rồi bà quay sang phía tôi, hừng hực như ngọn đuốc sắp bùng cháy:
“Vãn Vãn, đây là con trai dì, Cố Ngôn! Còn đây là Lâm Vãn – vợ tương lai của con đấy!”
Cố Ngôn hoàn toàn không buồn tiếp ứng màn giới thiệu tưng bừng ấy.
Ánh mắt anh chỉ lướt qua tôi đúng ba giây. Sau đó, anh rút một tập giấy từ túi công văn bên cạnh, đặt mạnh lên đùi tôi.
“Hợp đồng hôn nhân.”
Giọng anh ta ngắn gọn, lạnh như viên sỏi rơi xuống đáy giếng.
“Một năm. Hợp tác với mẹ tôi cho tròn vai. Hết một năm thì ly hôn, không ràng buộc.”
Tập giấy lạnh toát đáp xuống đầu gối, kéo tôi bật ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
Tôi cúi người mở bản thỏa thuận.
Những điều khoản hiện ra rành rọt đến tàn nhẫn—gọn ghẽ, sắc bén, tiền trao thì việc phải xong.
Bên A: Cố Ngôn.
Bên B: Lâm Vãn.
Trong thời gian hôn nhân tồn tại, Bên B phải phối hợp với Bên A thực hiện đầy đủ mọi “nghĩa vụ gia đình”, bao gồm nhưng không hạn chế ở việc tham gia tụ họp, và trước mặt trưởng bối phải diễn cho tròn vai đôi vợ chồng yêu thương đậm sâu.
Bên B không được phép xen vào đời sống riêng của Bên A.
Hết một năm, hai bên ly hôn trong hòa thuận, Bên B ra đi trắng tay.
Đọc đến đây, ngực tôi lạnh đi một nửa.
Nếu đây không phải định nghĩa của “công cụ biết đi”, thì còn gì khác nữa?
Nhưng khi tôi lật đến trang cuối, mục “điều khoản bổ sung”, hơi thở của tôi… khựng lại.
“Như khoản bồi thường cho việc bên B phối hợp tham gia cuộc hôn nhân này, bà Lý Tĩnh Thư sẽ tặng riêng cho bên B một căn hộ penthouse thông tầng tại tòa A, khu ‘Tân Giang Nhất Hào’, diện tích 328m², hoàn tất sang tên trong vòng ba ngày kể từ lúc kết hôn.”
Tân Giang Nhất Hào!
Khu nhà giàu số một Thượng Hải, nơi đứng trên ban công có thể nhìn trọn dòng Hoàng Phố rực sáng về đêm—
Đừng nói một căn penthouse, ngay cả một cái nhà vệ sinh ở đó cũng đủ khiến một người lao động tha phương như tôi phải cày mòn cả thanh xuân.
Vậy mà bây giờ, nguyên một căn hộ như thế đang nằm ngay trước mặt.
Cái giá phải trả: một năm hôn nhân và chút tự do mong manh của tôi.
Trong lòng tôi là cuộc chiến nảy lửa giữa hai phe Thiên – Nhân.
Một bên là “sĩ khả sát bất khả nhục”, chút kiêu hãnh cứng đầu còn sót lại.
Một bên là căn nhà đủ để tôi rút ngắn ba mươi năm bươn chải, đổi đời chỉ sau một bước.
Tự tôn… ăn được không?
Có đủ để đóng tiền đặt cọc mua nhà không?
Có cho tôi một mái che vững vàng giữa thành phố lạnh như thép này không?
Không.
Nhưng nhà thì có.
Tôi ngẩng đầu, nhìn gương mặt đẹp đến mức nghịch thiên lý của Cố Ngôn—đẹp nhưng lạnh còn hơn điều hòa bật hết công suất.
Lòng ham sống ổn định trỗi dậy, tôi cắn răng, gật mạnh: