1.
Tôi sững người đứng đó.
Người đầu tiên phá tan bầu không khí căng cứng là chị chồng.
Chị ta nhếch môi tỏ vẻ không hài lòng:
— Mẹ đã để lại cho chị một ý nghĩa tốt đẹp như vậy, chị còn bày ra cái mặt đưa đám làm gì?
Tôi ngẩng lên nhìn chị ta:
— Nếu chị thấy tờ 10 tệ này quý như vậy, hay là tôi với chị đổi nhé?
Mặt chị chồng cứng lại:
— Đây là tấm lòng của mẹ, chị không những không biết ơn còn tỏ ra khó chịu, chị có còn chút hiếu đạo nào không hả?!
Tôi không kìm được, gằn giọng:
— Tôi không có hiếu tâm?
— Mẹ chị liệt giường, đại tiểu tiện không tự chủ, một ngày phải thay đến mười mấy cái tã, giặt chăn ba lần, đút cơm, trở mình.
— Có lúc bà táo bón, tôi còn phải dùng tay móc phân giúp—mấy việc đó ai làm? Là tôi!
— Chị hiếu thảo vậy sao chưa từng thấy chị đụng tay vào lần nào?
Không chỉ có vậy.
Cạnh giường mẹ chồng còn có một cái chuông gọi một chiều do chồng tôi mua.
Anh ta dặn mẹ có gì cần thì cứ bấm gọi tôi.
Tiếng chuông gấp gáp, chói tai, chưa đầy 2 tiếng lại vang lên một lần, bất kể ngày đêm.
Chạy chậm một chút là bị bà phàn nàn ngay.
Nghe tôi nói đến đây, chị chồng lắp bắp rồi gào toáng lên:
— Anh tôi là con trai độc nhất trong nhà, chị là dâu trưởng trong nhà, chăm mẹ là nghĩa vụ của chị!
Tôi vừa định mở miệng thì con trai tôi đã lạnh giọng cắt ngang:
— Thôi được rồi mẹ. Bà nội cũng không phải không cho mẹ tiền, sao mẹ suốt ngày chỉ biết nói đến tiền vậy?
— Đối với mẹ tình thân không quan trọng à? Tiền nhiều hay ít là tấm lòng của người lớn.
— Hơn nữa đâu phải chỉ mình mẹ chăm bà, mẹ đừng có vô lý như thế được không?
Tôi tức đến bật cười.
Nó mỗi ngày chỉ tới nói dăm ba câu rồi cắm mặt chơi game, vậy mà gọi là chăm?
Có lần tôi ra ngoài, dặn nó đút cơm cho bà, nó mải chơi đến mức quên béng, khiến bà tụt đường huyết đến ngất xỉu.
Lúc tỉnh lại, bà còn khóc lóc với chồng tôi: "Chắc cái Linh nó mong tôi chết sớm đấy, có gì thì nói thẳng ra, là tôi phiền các người..."
Hàng loạt ký ức dồn dập trào lên.
Tôi nhận ra đứa con trai này chẳng hề thấu hiểu mẹ mình.
Nuôi nó thật chẳng bằng nuôi một "miếng thịt xá xíu".
Tôi nhìn những ánh mắt buộc tội xung quanh, lạnh lùng:
— Tôi vô lý à? Được, tốt lắm.
Bốp—
Tôi tát con trai một cái nảy lửa:
— Đây mới gọi là vô lý này!
Cả phòng lặng đi vài giây.
Con tôi ôm mặt tru tréo, còn con dâu thì trừng mắt nhìn tôi:
— Mẹ điên rồi à? Chỉ vì không được chia tiền mà trút giận lên con trai mình? Mẹ già rồi nên lú lẫn à?
Chồng tôi đập mạnh ly trà xuống bàn, chau mày quát:
— Chu Linh, em lại làm loạn gì vậy? Mắng người, đánh người, em còn ra dáng người lớn không?
— Chăm sóc mẹ có một chút đã than vãn. Em có biết xấu hổ không?
— Nhà nào mà con dâu chăm bố mẹ chồng lại đòi tiền hả?
Anh ta càng nói càng to tiếng. Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy.
Đúng lúc đó, cạch một tiếng.
Đầu gối tôi đau nhói.
Đứa cháu nội 5 tuổi cầm xe đồ chơi ném thẳng vào chân tôi, khóc toáng lên:
— Đói! Con đói quá hu hu...
Bà mẹ chồng từ nãy giờ ngồi im mới cất giọng xót xa:
— Linh à, con cần tiền thì mẹ cho. Nhưng đừng cố ý bỏ đói chắt của mẹ...
2.