17
Hôm đó tôi trò chuyện với dì Lâm rất lâu.
Dì hiểu rõ: ép duyên chẳng bao giờ có trái ngọt, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối.
Lúc ăn cơm, dì không cười nhiều, tôi nhìn ra được dì thực sự thích Khải Khải.
Thế là tôi đề nghị gọi dì là mẹ nuôi, như vậy bà sẽ trở thành bà ngoại nuôi của Khải Khải, hai nhà chúng tôi cũng tiện qua lại.
Dì ngẩn người vài giây, rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Lâm Mục thì chẳng quan tâm, miễn mẹ không bắt anh ta đi xem mắt là được.
Tôi bắt đầu làm việc ở công ty được một tuần, dần dần lấy lại phong độ ngày xưa.
Tưởng đâu ngày tháng cứ bình lặng như vậy, không ngờ lại gặp Tống Tâm Nguyệt tại công ty.
Cô ta đi thẳng vào văn phòng của Tống Trì, thoải mái như về nhà.
Các đồng nghiệp tụ tập tám chuyện: “Cô Tống lại đến tìm Tổng Tống nữa rồi. Nghe nói hai người chuẩn bị đính hôn cuối năm nay. Từ sau khi cô ta về nước, chăm đến công ty hẳn lên.”
“Coi bộ sau này chỉ còn Tổng Lâm độc thân thôi…”
“Ờ… thôi tôi ở vậy cũng được. Mà cậu không biết à? Hai tháng trước trong tiệc công ty, cô ta lên giường với Tổng Tống, giờ có thai rồi, nên hôn sự mới bị đẩy nhanh đó.”
“Tuy thủ đoạn hơi phèn, nhưng công nhận hiệu quả.”
Tôi siết chặt tập báo cáo phân tích trong tay, cười lạnh.
Thì ra có người vượt ngàn dặm về nước… là để tìm đúng một con rùa xanh.
Mà còn không chỉ có một con.
Tất nhiên, đó vẫn chỉ là suy đoán của tôi.
Tan ca, tôi nhắc Lâm Mục chuyện này.
Dù gì giữa tôi và Tống Tâm Nguyệt cũng có “ân oán cá nhân”.
Hiếm khi Lâm Mục nghiêm túc: “Thật ra không chỉ cô nghi. Tôi và lão Tống từng bàn rồi. Hôm đó lão ta say như chết, làm sao đụng nổi một cô nàng chỉ uống nước ép?”
“Nói là đính hôn vì hai bên gia đình sắp đặt. Cô ta ở nước ngoài suốt, bọn họ chẳng có tí tình cảm nào. Từ lúc cô ta về nước thì bám sát lão Tống, thả thính liên tục.”
“Chứ cho dù có va chạm bất ngờ, thì súng cũng phải… dựng lên đã chứ…”
Nói tới đây, anh ta ho khan dữ dội.
“Xin lỗi nhé em gái, anh lại lỡ miệng thô tục rồi.”
Tôi cười lắc đầu.
Từ sau khi hiểu lầm được gỡ bỏ, tôi và Lâm Mục xem như thành anh em kết nghĩa.
Anh ấy thô lỗ nhưng rất cẩn trọng.
Chuyện này để anh ấy nói thì hợp lý hơn.
Anh và Tống Trì là anh em thân thiết, bình thường không can thiệp chuyện riêng của nhau, nhưng lần này thì khác.
Danh dự đàn ông, không thể để bị làm nhục.
Ba ngày sau, mọi chuyện vỡ lở.
Đứa con trong bụng Tống Tâm Nguyệt là kết quả của một đêm tình trong buổi dạ tiệc hóa trang ở nước ngoài ba tháng trước.
Ban đầu cô ta định phá thai, không biết vì sao lại đổi ý.
Tống Trì cầm được bằng chứng, tức đến phát run, lập tức báo về hai bên gia đình.
Hai nhà cãi nhau to.
Tống Tâm Nguyệt quỳ gối cầu xin Tống Trì đừng hủy hôn, bị cha giận tím mặt kéo về.
Lâm Mục kể lại, hôm đó bà cụ nhà họ Tống suýt nữa lao vào đạp người.
Một đêm thôi, chuyện cô ta cố nhét con rơi vào nhà họ Tống đã lan khắp công ty, dư luận rối như tơ vò.
Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu bay khắp nơi.
Chỉ có thể trách cô ta tự chuốc lấy.
18
Chuyện này kéo dài cả tuần vẫn còn người bàn tán.
Vậy mà Tống Tâm Nguyệt vẫn dám đến tìm Tống Trì.
Lúc tôi đem tài liệu tới, vừa vặn thấy anh ta mặt đen như than đuổi cô ta ra ngoài.
“Cô làm gì ở đây?”
Tống Tâm Nguyệt trừng mắt nhìn tôi “Là cô ly gián! Là cô hại tôi!”
Cô ta như tìm được lý do, bám chặt lấy tay Tống Trì, nước mắt đầm đìa: “Tống Trì, đứa bé này thật sự là của anh! Những chuyện ở nước ngoài đều do Tần Cầm bịa đặt. Chồng cô ta luôn thích tôi, sau còn ly hôn với cô ta nữa. Cô ta ghen nên cố tình trả thù! Anh phải tin em!”
Khuôn mặt từng kiêu sa giờ đầy vẻ tiều tụy, dấu nước mắt giăng khắp.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ta, chẳng cần biện giải.
Tống Trì là người thông minh, anh ta chỉ tin những gì mình thấy.
Anh ta đẩy Tống Tâm Nguyệt ra, giọng đầy ghê tởm: “Thám tử riêng đã tìm được người đàn ông hôm đó rồi. Là người Trung Đông. Sau đêm đó, hắn còn giữ đồ cá nhân của cô. Muốn xem ảnh không?”
Như bị đánh trúng huyệt, cô ta ngồi bệt xuống sàn.
Vẻ mặt ngây dại, lúc lại cười khổ có lẽ đang hối hận rồi.
Tôi đi ngang qua, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Sau đó cô ta không còn đến công ty nữa.