Tỷ tỷ ta mắc một chứng bệnh quái lạ, mỗi lần phát tác đều cần m.á.u của thân nhân làm thuốc dẫn.
Phụ thân không nỡ để mẫu thân phải chịu đau, mẫu thân lại càng không đành lòng tổn thương phụ thân.
Đại ca là đích trưởng tử, càng không thể có chút hao tổn.
Vì thế, ta ra đời.
Tỷ tỷ tính tình hoạt bát, Trương thần y ba ngày hai bận liền sai người gọi ta đến lấy máu.
Đến năm mười tám tuổi, nàng được gả vào phủ Vĩnh Ninh hầu, phụ mẫu vui mừng khôn xiết.
Họ chuẩn bị cho nàng ba mươi ba rương hồi môn.
Trong đó, ba mươi hai rương là vàng bạc châu báu, tơ lụa cùng khế đất.
Còn rương thứ ba mươi ba… chính là ta.
Phụ mẫu vốn định để ta lấy thân phận thị thiếp, theo nàng cùng gả vào phủ.
Thế nhưng trước ngày xuất giá, nàng nằng nặc đòi ra hồ hái sen trong mưa, chẳng ngờ bị nhiễm phong hàn rồi phát bệnh, sau đó họ lại gọi ta đến lấy nửa bát máu.
Ta ngất xỉu ngay tại chỗ.
Một thị thiếp như thế… quả thật không hợp phong thủy.
Thế là, cùng với những vị thuốc quý giá, ta trở thành “của hồi môn” được tỷ tỷ mang theo.
Trương thần y thương xót cho ta, trước lúc ta lên đường, hắn lén đưa cho ta một viên thuốc.
Hắn nói:
“Đây là cơ hội duy nhất để ngươi thoát khỏi nơi ấy.”
Chương 1:
Thế nhân chỉ biết đích trưởng nữ của phủ Tướng quân là Diệp Lệnh Nghi, dung mạo nàng như ngọc, tính tình lương thiện, nào biết trong phủ Tướng quân ấy còn có ta, một đích thứ nữ không danh không phận.
Ta gọi là Diệp Nhi.
Ta vì Diệp Lệnh Nghi mà được sinh ra.
Diệp Nhi - Diệp Nhị đến cái tên cũng qua loa như sự tồn tại của ta trong mắt họ.
Phụ mẫu cho ta ăn những món ngon nhất, dạy ta luyện "Ngũ cầm hí", nhưng không cho ta gặp người ngoài, cũng không cho phép ta xưng là nhị tiểu thư của phủ Tướng quân.
[Ngũ cầm hí: là một bài khí công cổ đại. Tương truyền bài này là do danh y Hoa Đà thời Tam quốc sáng tác, mô phỏng điệu bộ của năm loài thú là cọp, nai, gấu, khỉ và chim.]
Thế giới của ta, chỉ là xung quanh một tiểu viện, quạnh hiu tịch mịch.
Từ bé, phụ mẫu đã nói với ta, Lệnh Nghi mắc một căn bệnh kỳ quái, khổ sở vô cùng, đáng thương biết mấy.
Ta không muốn thấy họ đau lòng, càng không muốn nhìn tỷ tỷ lụi tàn mà chết, nên vẫn luôn ngoan ngoãn để Trương thần y lấy máu.
Năm ta bảy tuổi, Diệp Lệnh Nghi thì chín, nhưng nàng ta lại say mê đánh mã cầu.
Mã cầu vốn là môn vận động dễ bị thương, mà nàng thân thể lại yếu nhược, tính tình háo thắng, ham tranh hơn thua. Ban ngày cưỡi ngựa rong ruổi một phen cho đã, đến đêm thì liền nằm liệt bất động, thở thoi thóp trên giường.
Nha hoàn bên cạnh nàng ta lại chạy sang viện ta, đòi lấy m.á.u để sắc thuốc.
Số lần lấy m.á.u ngày càng nhiều lên, trong lòng ta dần dấy lên oán hận.
Ta tìm đến phụ mẫu, xin họ giới hạn số lần Diệp Lệnh Nghi chơi mã cầu.
Ta ngỡ trong lòng họ cũng có ta, chỉ vì nàng ta mắc bệnh nên tạm thời nghiêng lệch đi chút ít.
Nào ngờ hai người nổi trận lôi đình, trừng mắt nhìn ta rồi lạnh lùng quát lớn:
“Diệp Nhi, tuổi ngươi còn nhỏ mà lòng dạ đã hiểm độc đến thế sao?”
“Trời xanh bạc đãi Lệnh Nghi, khiến thân thể con bé suy nhược, nay con bé mới vừa tìm được một vài thú vui trong cuộc sống, ngươi liền muốn cướp đi? Đừng quên, nếu không có Lệnh Nghi, ngươi căn bản không được sinh ra!”
Lúc ấy ta mới biết…
Khi mẫu thân sinh Lệnh Nghi đã chịu khổ không ít, họ vốn đã có một trưởng tử, phụ mẫu sớm thề với nhau sẽ không sinh thêm hài tử.
Là vì Lệnh Nghi bệnh tình trầm trọng, cần m.á.u của người thân làm thuốc dẫn, nên mẫu thân mới liều c.h.ế.t sinh ra ta.
Bọn họ không hề xem ta là cốt nhục của họ, họ chỉ xem ta là thuốc dẫn của Diệp Lệnh Nghi mà thôi.
Từ đó, ta bị cấm túc trong tiểu viện, không được gặp ai, thiên hạ cũng chỉ biết phủ Tướng quân chỉ có một cặp huynh muội mà thôi.
Ta chỉ còn cách vì mình mà toan tính.
Những người ta có thể gặp, ngoài người nhà họ Diệp ra thì chỉ có Trương thần y và nha hoàn tên Trụy Nhi – chuyên đến chỗ ta lấy máu.
Ta chỉ còn cách đặt hy vọng vào Trương thần y.
Ta chưa từng đọc sách, nên chẳng biết chữ, không có kiến thức, chỉ có chút nhan sắc do phụ mẫu ban cho.
Ban đầu Trương thần y chẳng hề để tâm đến ta.
Cho đến khi ta mười ba tuổi, nguyệt sự vừa đến, thân thể bắt đầu hé lộ dáng dấp thiếu nữ.
Hắn bắt đầu hưởng thụ sự tâng bốc, ve vãn trắng trợn của ta.