16
Ngày đi gặp đạo diễn, tôi cố tình dậy thật sớm.
Muốn để lại ấn tượng tốt.
Đạo diễn thấy tôi thì khóe miệng cong lên, tâm trạng rõ ràng vô cùng vui vẻ.
Giọng phấn khởi: “Thẩm Từ à, đến sớm thế! Nào nào, ngồi trước đi đã.”
Tôi vừa ngồi xuống, đã thấy đạo diễn gọi ra phía cửa:
“Châu Dạng, Hứa Thư, bên này.”
Tôi sững lại.
Hai cái tên này… tôi không hề xa lạ.
Chỉ là… chẳng phải mạng đồn họ bằng mặt không bằng lòng, đến mức
già chết cũng không qua lại
sao?
Nhưng tôi cũng không hỏi nhiều.
Đạo diễn Giang giới thiệu sơ lược một lượt.
Rồi cười trêu tôi: “Châu Dạng, chắc không lạ nhỉ, đây là đối thủ nặng ký nhất trong cuộc tranh Ảnh Đế với nhà em đó.”
Châu Dạng và Bùi Ảnh tuổi gần nhau, ra mắt cùng thời điểm.
Thành tích, giải thưởng cũng suýt soát ngang nhau.
Nên fan hai bên đều đặc biệt để tâm đến giải Ảnh Đế cuối năm.
Ai giành được giải đó, sẽ trở thành Ảnh Đế trẻ tuổi nhất đạt đại mãn quán trong lịch sử.
Ngay giữa tâm điểm dư luận, tôi chỉ mỉm cười, không nói gì.
Đạo diễn vốn định xếp hai diễn viên chính ngồi cạnh nhau.
Nhưng Hứa Thư xoay người một cái, ngồi thẳng xuống cạnh tôi.
“Em ngồi với chị Thẩm Từ là được rồi nha.”
Đạo diễn Giang liếc Châu Dạng đầy ẩn ý, người kia chỉ bất lực cười, lắc đầu.
“Được rồi, vậy chúng ta xem kịch bản thôi.”
Đến khi trời tối, Hứa Thư phải rời đi dự sự kiện, đạo diễn mới cho tan cuộc.
Xuống đến tầng dưới mới phát hiện — bên ngoài mưa to tầm tã.
Tôi mang giày cao gót, vừa bước đã trượt chân, cả người ngã ngửa ra phía sau.
Một đôi tay ấm áp, khô ráo nhanh chóng đỡ lấy tôi.
Khi tôi đứng vững, anh lập tức buông tay.
“Không sao chứ?”
Là Châu Dạng.
Tôi vội vàng cảm ơn.
“Không sao, chỉ là trượt chân một chút thôi.”
Thấy tài xế của tôi vẫn chưa đến, anh chủ động nói:
“Để tôi đưa cô về.”
Nhìn trời mưa càng lúc càng lớn, lại còn có cả nhân viên đi cùng, tôi cũng không khách sáo nữa.
“Vậy làm phiền anh rồi.”
Châu Dạng khẽ cười, bước lên mở cửa xe giúp tôi.
17
Về đến nhà.
Tôi nhanh chóng thay bộ quần áo đã ướt sũng rồi đi tắm nước nóng.
Lúc nhận điện thoại của chị Dương, tôi đang chuẩn bị gọi video cho Bùi Ảnh.
Giọng chị ấy ở đầu dây vô cùng gấp gáp, nghe tôi bảo đang ở nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Rồi lại nói:
“Đừng lên mạng vội, em với Châu Dạng bị chụp lại rồi, trên mạng đang ầm lên, nói em ngoại tình.”
“Chị đã liên hệ với quản lý của Châu Dạng rồi, lát nữa sẽ đăng tuyên bố đính chính.”
Ngập ngừng một giây, chị bổ sung:
“Còn nữa… hình như Bùi Ảnh cũng biết rồi. Em giải thích với cậu ấy cho ổn nhé.”
Cúp máy, tôi lập tức gọi video cho Bùi Ảnh liên tục mấy lần.
Không bắt máy.
Nhắn cho Tiểu Hứa, cậu ta cũng nói không biết anh đang ở đâu.
Nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ bắt đầu nhỏ dần…
Tôi cầm ô, vội vàng chạy đi tìm anh.
18
Tôi tìm được anh ở khu phố gần trường đại học.
Bùi Ảnh ngồi xổm bên lề đường, đội mũ lưỡi trai đen, che kín mặt.
Trên đầu gối còn dính một vệt bùn.
Toàn thân tỏa ra một bầu không khí… tổn thương đến đáng thương.
Giữa đám sinh viên vui vẻ qua lại, anh trông lạc lõng vô cùng, dễ tìm kinh khủng.
Thỉnh thoảng còn có người dừng lại chụp ảnh.
Sợ anh bị nhận ra, tôi bước nhanh tới kéo anh đứng dậy.
Anh đang ngồi ủ rũ, hoàn toàn không ngờ tôi xuất hiện.
Cảm xúc vốn vừa lắng xuống lại dâng lên.
Đôi mắt ngập nước nhìn tôi.
Rồi mím môi… òa khóc.
Tôi vừa tức vừa buồn cười, đưa tay lau nước mắt cho anh.
“Khóc cái gì? Châu Dạng chỉ tốt bụng đưa em về thôi, trên xe còn đầy người đó.”
“Với lại, sao không chịu nghe máy?”
Anh hít mũi, lập tức phản bác: “Anh đâu có khóc… anh chỉ bực thôi.”
Giọng nhỏ dần.
Thấy tôi không nói gì, anh càng dỗi hơn, rồi vỡ òa luôn:
“Anh té! Anh té đó! Anh vừa bực vừa đi nhanh quá nên trượt chân té! Điện thoại cũng rớt xuống vũng nước luôn!”
“Anh bực thật! Con gái ghen được thì con trai anh cũng ghen được!”
Nói xong, anh cúi xuống hôn thẳng lên môi tôi.
Vừa hôn vừa nói trong mơ hồ: