Ta nặng nề đặt chén trà lên bàn, đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống chàng:
“Cất cái giọng điệu ‘ta không còn lựa chọn’ của ngươi lại đi.
Muốn báo đáp, có thể cho nàng ta núi vàng núi bạc, bảo hộ nàng ta cả đời.
Chứ không phải hủy bỏ lời hứa với ta, rồi còn muốn ta cảm kích, chấp nhận một ‘tiểu hoàng thẩm’.”
Giọng ta không lớn, nhưng lời nào lời nấy đều như đâm vào tim.
Sắc mặt Vệ Trăn trắng bệch trong khoảnh khắc.
Ta chẳng buồn nhìn thêm, bước đến đống thánh chỉ, rút ra cuộn cuối cùng, không thèm xem tên ai, liền mở ra:
“Chính là hắn.”
Trên thánh chỉ, ba chữ lớn hiện rõ — Yến Tu.
Con trai duy nhất của đương triều Thừa tướng, kẻ ăn chơi số một kinh thành, kẻ đối đầu với ta không đội trời chung.
Khóe môi ta nở nụ cười càng rạng rỡ.
Lần này, trò vui thật sự bắt đầu rồi.
02
Yến Tu, con trai độc nhất của Thừa tướng Yến gia, là kẻ mà hai chữ “bất học vô thuật” cùng “ỷ thế hiếp người” như được khắc thẳng lên mặt. Ta và hắn từ nhỏ đã như nước với lửa, hắn nhét sâu róm vào sách ta, ta đẩy hắn xuống ao sen, thù oán giữa hai đứa còn nhiều hơn cả xà cột trong cung của ta.
Phụ hoàng mà biết ta chọn hắn, chắc nhảy dựng khỏi long ỷ mất.
Quả nhiên, khi ta trình thánh chỉ lên, sắc mặt phụ hoàng trông như vừa nuốt phải ruồi bọ.
“Nguyệt Ly, con… con chắc chứ? Thằng nhãi Yến Tu kia ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì, con mà gả đi…”
“Phụ hoàng,” ta cắt lời ông, “nhi thần chính là thích cái mặt đó, nhìn vào thấy ngon miệng. Hơn nữa, chúng con đồng bệnh tương lân, hợp làm một cặp, khỏi phải ra ngoài hại người khác.”
Phụ hoàng bị ta nghẹn lời, cuối cùng chỉ biết thở dài, bịt mũi chấp nhận.
Tin ban hôn vừa truyền ra, cả kinh thành nổ tung. Dân chúng đua nhau bàn tán, bảo Trưởng công chúa bị Vệ vương gia làm tổn thương quá sâu, giờ bắt đầu tự buông thả, đói quá chẳng kén ăn nữa.
Vị “phu quân tương lai” của ta, Yến Tu, sau khi nhận thánh chỉ, liền xách hai vò rượu ngon, nghênh ngang bước vào Chiêu Dương cung.
Hắn khoác y phục đỏ chót, kiêu ngạo như một ngọn lửa, đôi mắt đào hoa hơi nhướng lên, tay cầm chiếc quạt xếp sặc sỡ, câu đầu tiên hắn nói khi gặp ta là: “Ô, chẳng phải là vị công chúa sắp ế đến nơi – Trưởng công chúa điện hạ đó sao? Sao rồi, nghĩ thông rồi, định chịu trách nhiệm với ta à?”
Ta liếc xéo hắn một cái, “Yến Tu, cho ngươi một cơ hội, tổ chức lại ngôn từ của mình.”
Hắn cười hì hì, ngồi đối diện ta, tự rót hai chén rượu, đẩy một chén đến trước mặt ta, “Hợp tác vui vẻ.”
Ta nhướng mày, nâng chén cụng nhẹ với hắn, “Hợp tác vui vẻ.”