Hắn bật cười, nhưng tiếng cười đầy thê lương và chua chát,
“Triệu Nguyệt Ly, Yến Tu… các ngươi… thật tốt đẹp.”
Nói xong, hắn gượng đứng dậy, loạng choạng rời đi.
Bóng lưng kia, tiêu điều như một bức thủy mặc bị vấy mực.
Ta nhìn theo hắn, trong lòng ngổn ngang.
Yến Tu siết chặt vòng tay quanh ta, thì thầm bên tai:
“Đừng nhìn nữa.
Không đáng.”
Ta giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn.
Dưới ánh nắng, đường viền xương hàm hắn căng chặt, trong mắt là sự quan tâm không chút che giấu… cùng một tia xót xa?
Tim ta, lại một lần nữa, vô thức lệch mất một nhịp.
08
Từ sau lần gặp cuối ở cổng hoàng cung hôm đó, Vệ Trăn như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn biến mất không thấy bóng dáng.
Ta nghe nói, hắn đã xin từ nhiệm toàn bộ chức vụ trước mặt phụ hoàng, một mình chuyển đến biệt viện nơi ngoại thành, đóng cửa không ra.
Chiến thần từng vang danh khắp kinh thành, cuối cùng lại trở thành một trò cười.
Còn ta và Yến Tu, cuộc sống “hậu hôn nhân” cũng chính thức bắt đầu.
Ngày tháng ở phủ Thừa tướng, so với trong hoàng cung, thú vị hơn nhiều.
Không có quá nhiều quy củ gò bó, Thừa tướng đại nhân và phu nhân lại đều là người rộng rãi, thương ta như con ruột.
Tên khốn Yến Tu kia, trước khi cưới là một kẻ hoàn khố, sau khi cưới… vẫn là một kẻ hoàn khố.
Chỉ khác là, nơi hắn trác táng đổi từ các tửu lâu kỹ viện sang… viện của ta.
Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của hắn, chính là nghĩ đủ mọi cách trêu chọc ta.
Hôm thì mang về một con sáo biết nói, dạy nó kêu “Phu nhân, ta sai rồi”.
Hôm thì không biết từ đâu vơ về cả đống đồ Tây kỳ quái, mang đến trước mặt ta như trân bảo.
Miệng ta luôn mắng hắn phiền, nhưng trong lòng lại thấy những ngày như thế này… thật ra cũng không tệ.
Hôm đó, ta đang đu đưa trên xích đu trong sân, Yến Tu hớn hở ôm một xâu kẹo hồ lô chạy tới.
“Phu nhân, mau nếm thử đi, tiệm mới mở ở phía nam thành, ngon cực kỳ.”
Hắn dí kẹo tới trước miệng ta.
Ta há miệng cắn một viên, chua chua ngọt ngọt, thật sự rất ngon.
“Cũng coi như ngươi có chút lương tâm.”
Hắn cười hì hì, ngồi xuống cạnh ta, cũng cắn một miếng,
“Dĩ nhiên. À, có tin tốt muốn nói với nàng.”
“Tin gì?”
“Vệ Trăn, sắp rời kinh rồi.”
Yến Tu nói,
“Hắn xin với hoàng thượng, đi trấn giữ lăng mộ hoàng thất.
Không có triệu, suốt đời không được hồi kinh.”
Tay ta đang đu dây cũng ngừng lại.
Trấn giữ hoàng lăng – là hình phạt nặng nề nhất dành cho hoàng thất phạm trọng tội.
Danh là bảo vệ, nhưng thực chất là giam lỏng.
Vệ Trăn, rốt cuộc là tự tay chôn vùi tiền đồ của mình.
“Sao thế? Lòng xót à?”
Yến Tu nhìn ta, giọng đầy chua chát.
Ta trừng hắn một cái:
“Xót hắn? Ta còn chưa kịp xót cho ba năm thanh xuân của ta!
Hắn như vậy là tự làm tự chịu, đáng đời!”
Miệng thì nói thế, nhưng trong lòng, vẫn có đôi chút cảm thán.
Người thiếu niên khoác giáp phi ngựa năm xưa, người từng hứa hẹn cho ta mười dặm hồng trang, cuối cùng cũng chỉ còn là chuyện cũ đã qua.
“Được rồi, đừng nghĩ nữa.”
Yến Tu kéo ta xuống khỏi xích đu,