3
Ta cụp mắt, sắc mặt càng thêm tái nhợt: “Đắng quá, hôm nay ta không muốn uống.”
Ta lặng lẽ đẩy tay hắn ra. Yến Khê Sơn khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng thì cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra. Một thị vệ vội vàng bước vào, ánh mắt thoáng lúng túng khi nhìn ta, không biết thì thầm điều gì bên tai Yến Khê Sơn, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, nhưng chỉ thoáng chốc sau đã khôi phục như thường.
“Vãn Quất, thuốc đắng dã tật, đừng làm nũng như tiểu hài tử nữa.”
Yến Khê Sơn đứng dậy, đưa bát thuốc cho Yên Chi, dặn nàng phải trông chừng ta uống cho hết:
“Vãn Quất, Đại Lý Tự lại có án mạng, ta phải đến xem. Đợi ta tối về, được không? Nàng không phải thích điểm tâm ở Bắc Nhai sao? Ta sẽ mang về cho nàng, ngoan.”
Hắn dịu dàng kéo chăn đắp cho ta, chưa kịp đợi ta đáp lời, đã nhận lấy áo choàng từ tay tiểu đồng.
“Án mạng gì chứ? Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, hay để ta theo chàng cùng đi.”
Phải rồi, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu.
“Sẽ có huyết quang. Hơn nữa thân thể nàng còn chưa khỏi hẳn, ta không muốn thấy nàng chịu khổ. Vãn Quất, nàng cứ an tâm nghỉ ngơi trước đã.”
Hắn giơ tay ngăn ta, rõ ràng không muốn nói nhiều thêm.
Gió lạnh cuốn theo động tác đóng cửa, “rầm” một tiếng khô khốc, có lẽ ngay cả hắn cũng nhận ra bản thân hơi vội vàng.
Qua lớp giấy cửa sổ, ta thấy bóng hắn khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu, rảo bước rời đi.
“Yên Chi, đi tra xem thuốc này là gì… nhớ kỹ, tuyệt đối đừng để ai phát hiện.”
Người trong kinh đều nói số ta tốt, dù mang tật không thể sinh con, nhưng vẫn có thể gả cho vị tiểu thế tử Yến Khê Sơn trẻ tuổi tài cao, oai phong hiển hách, trở thành thế tử phi danh chính ngôn thuận.
Nhưng sự thật là vì để người hắn yêu được gả vào hào môn vọng tộc, hắn không tiếc giăng bẫy khiến ta bị Hầu phủ từ hôn.
Đợi thật lâu, thật lâu, Yên Chi mới trở lại.
“Phu nhân…”
Nàng như có điều khó nói, lắp bắp không nên lời.
“Nói đi, có gì ta chịu không nổi chứ.”
“Đại phu ở dược quán bảo, đây là thuốc tránh thai…”
Dù đã lờ mờ đoán được, nhưng khi sự thật lộ ra, ta vẫn bật cười thành tiếng.
Thứ thuốc sắc đen sì trong bát sứ trắng kia, sắc lạ đến mức bất thường, hương vị lại hăng nồng gay mũi. Vậy mà trước kia ta chưa từng cảm thấy có điều gì khác lạ.
Có lẽ bởi vì yêu hắn, nên mới vô điều kiện tin tưởng.
Yên Chi co cổ rụt vai, lắp bắp lấy thuốc mỡ từ trong tủ ra, muốn giúp ta thoa.
“Phu nhân… người nên nghĩ cho thân thể của mình trước. Đừng vì kẻ không đáng mà hao tổn tâm can. Nô tỳ cảm thấy thế tử căn bản không xứng. Phu nhân… nô tỳ… nô tỳ khinh! Tiểu thư và thế tử lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, quen biết hơn mười năm, sao lại thành ra thế này chứ…”
Yên Chi hầu hạ ta đã mười năm, hiểu rõ từng đoạn tình cảm giữa ta và Yến Khê Sơn, lại càng không thể lý giải nổi sao chuyện lại thành ra thế này.
Nàng ném đơn thuốc vào lò sưởi, đốt thành tro sạch sẽ:
“Tiểu thư, nô tỳ vừa rồi còn thấy thế tử đi về phía Hầu phủ, căn bản không phải tới Đại Lý Tự… Hầu phủ vừa bị thích khách đột nhập, thiếu phu nhân bị thương, thế tử nhất định là lo cho nàng ấy… Thiếu phu nhân lại đang mang thai, thế tử lấy cớ tra án để tự do ra vào Hầu phủ, còn thân mật với nàng ấy…”
Thì ra là vậy. Chẳng trách gì Yến Khê Sơn lại vội vã như thế.
Nhưng thiên đại khổ nhục ta còn từng trải, giờ thêm một Thẩm Kiều Nương thì có là gì?
4
Ta lao tâm lao lực, phong hàn còn chưa khỏi hẳn, chẳng ngờ lại một lần nữa hôn mê.
Khi tỉnh lại, Yến Khê Sơn đang ngồi cạnh giường ta, toàn thân phảng phất mùi son phấn.
Hắn chẳng buồn giấu giếm, hoặc vốn dĩ chưa từng có ý định che giấu.
Thấy ta mở mắt, hắn lập tức ghé sát lại:
“Vãn Quất, nàng tỉnh rồi?”
Ngón tay mang theo lành lạnh của hắn nhẹ lướt qua má ta:
“Thấy chưa, đây là hậu quả của việc nàng không chịu uống an thần thang. Bài thuốc đó là do ngự y trong cung đích thân điều phối, ta phải cầu xin bao lâu mới có được. Vãn Quất, sao nàng lại phụ tấm lòng của ta thế này?”
Yến Khê Sơn bắt đầu sinh nghi. Rõ ràng trước kia ta luôn ngoan ngoãn nghe lời, sao nay lại đột ngột thay đổi tính tình, chuyện gì cũng không chịu thuận theo?
Ngay cả ánh mắt cũng trở nên xa lạ.
Hắn lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ nực cười trong đầu, rồi kéo ta vào lòng:
“Vãn Quất, ta đã nói rồi, đừng bướng bỉnh, đừng làm mình làm mẩy như tiểu hài tử, sao nàng cứ không nghe vậy?”
Ta dứt khoát thu lại nụ cười:
“Cái gọi là an thần thang ấy, há lại bắt buộc phải uống? Thuốc đó quá đắng, ta không muốn uống.”
Yến Khê Sơn cũng chẳng tỏ vẻ tức giận, chỉ phân phó thị nữ mang mứt quả đã chuẩn bị sẵn đưa vào, năm màu rực rỡ, bày biện phong phú.
Thì ra an thần thang này là bắt buộc phải uống cho bằng được.