1
Nhìn ta gật đầu, Thôi Nghiễn mừng rỡ như đi//ên.
"Du An, ta biết mà, nàng là người thấu tình đạt lý nhất."
Thấu tình đạt lý sao...
Lần đầu tiên ta nghe câu này, ta còn tưởng Thôi Nghiễn đang khen ta.
Đó là nửa năm trước, khi ta lần đầu gặp Trình Dao Dao.
Thôi Nghiễn đương nhiên đẩy Trình Dao Dao đến trước mặt ta:
"Du An, đây là biểu muội của ta, nàng ấy sống lâu năm ở Giang Nam, nay vừa mới đến, nàng đưa nàng ấy đi xã giao được không?"
Thôi gia có ba tỷ muội, theo lý thì vị biểu muội này vốn chẳng cần ta phải dắt đi giao tiếp.
Khi đó, Trình Dao Dao rưng rưng nước mắt:
"Biểu ca, các biểu tỷ đều chê ta xuất thân hèn kém, không chịu đưa ta đi cùng, sao người còn phải làm phiền đến Tạ tiểu thư?"
"Thôi bỏ đi, ta vẫn nên tới phòng hạ nhân, cùng nha hoàn bà tử chờ các người thì hơn."
Thật ra cũng chẳng trách được các tỷ muội Thôi gia không mang nàng đi, bởi sĩ nông công thương, Trình Dao Dao lại xuất thân thương hộ, mà đây là yến thưởng hoa của Trưởng công chúa. Thôi thị tỷ muội sợ Trưởng công chúa để ý, cũng là lẽ thường tình.
Huống hồ, Trình Dao Dao còn đang giữ tang, theo lý mà nói, nàng căn bản nên tránh mặt những yến tiệc như vậy.
Thôi Nghiễn thấy ta không vui, hắn liền chắp tay hành lễ:
"Du An, giúp ta một lần thôi! Khi ta còn nhỏ bị bện//h đậu mùa, tất cả mọi người đều tránh như tránh tà, chính di mẫu là người đã kéo ta từ Quỷ Môn Quan trở về. Nay di mẫu đã khuất, trước lúc nhắm mắt còn dặn dò ta nhất định phải chăm sóc biểu muội chu toàn. Nàng nói xem, ta đưa nàng đi dự yến mà để nàng ấy vào phòng hạ nhân chờ, còn ra thể thống gì?"
Thiếu niên xưa nay luôn kiêu ngạo, lúc này lại hạ mắt xuống, trong đáy mắt toàn là cầu khẩn. Ta mềm lòng, cắn răng mà đáp ứng.
Khi ấy, Thôi Nghiễn nói:
"Du An, ta biết mà, nàng là người thấu tình đạt lý nhất."
Nhưng hắn đâu biết, vì lần mềm lòng ấy, ta bị tổ mẫu vốn nghiêm khắc bắt quỳ trong từ đường, chép kinh suốt ba ngày.
Về sau, câu nói này tựa như một chiếc mũ lớn, chụp chặt lên đầu ta.
Vị cữu cữu từ hải ngoại trở về tìm cho ta bộ đầu sức san hô quý giá, chỉ vì Trình Dao Dao nói rằng, di mẫu nàng khi còn sống tiếc nuối nhất chính là chưa kịp chuẩn bị đầu sức san hô để làm của hồi môn cho nàng.
Thôi Nghiễn liền cầu xin ta đem bộ đầu sức ấy tặng cho Trình Dao Dao.
Hắn nói một cách đương nhiên:
"Du An, bộ đầu sức san hô với nàng chỉ là thêm hoa trên gấm, nhưng với Dao Dao lại là ký thác nỗi nhớ thương mẫu thân. Nàng là người thấu tình đạt lý nhất, hẳn sẽ không nỡ để nàng ấy ngày ngày ủ rũ đúng không?"
Bộ trang sức ấy ta cũng rất thích, nhưng nghĩ tới ân tình mà di mẫu của Trình Dao Dao dành cho Thôi Nghiễn, ta vẫn cắn răng tặng cho nàng.
Dần dần, Thôi Nghiễn và Trình Dao Dao coi sự nhẫn nhịn của ta thành lẽ đương nhiên.
Cho đến khi tới lễ cập kê của ta, Trình Dao Dao lại vừa ý cây trâm mà Hoàng hậu nương nương ban cho ta.
Nàng trốn sau lưng Thôi Nghiễn, khóc lóc thảm thiết:
"Nếu mẫu thân ta còn sống, nhất định sẽ tự tay chuẩn bị trâm cài cho ta. Khổ cho ta mệnh bạc, mẫu thân mất sớm, phụ thân lại vô tình, đây là lần đầu tiên ta thấy được cây trâm tinh xảo như vậy, lại là trong lễ cập kê của Tạ tiểu thư."
Ta chỉ thấy xui xẻo.
Lễ cập kê của ta, mọi người đều chúc phúc cho ta, còn nàng ta lại đứng đó mà khóc cái gì chứ?
Vì vậy, ta tự nhiên cũng chẳng hiểu được ý tứ mà nàng ta ám chỉ.
Thôi Nghiễn đợi trái đợi phải, chờ không thấy ta ngoan ngoãn tặng cây trâm cho Trình Dao Dao, liền nói thẳng:
"Du An, nàng là người thấu tình đạt lý nhất, hẳn sẽ không muốn thấy Dao Dao đau lòng. Hãy tặng cây trâm này cho nàng ấy đi?"
Nỗi ấm ức chất chứa bấy lâu bùng nổ tới cực điểm, ta nhớ mình đã cười nhạt mà nói:
"Muốn gì là lôi mẫu thân ch.t sớm ra mà nói, món lời này thật là dễ kiếm."
"Vậy lần sau nàng muốn gả cho ngươi, có phải cũng sẽ lôi ra ân tình của mẫu thân nàng ra là ngươi sẽ lập tức gật đầu đồng ý?"
"Cây trâm lễ cập kê là tượng trưng cho lời chúc phúc của mọi người dành cho ta, nàng ta chỉ mở miệng đã muốn lấy đi, mặt dày đến mức nào vậy?"
"Mẫu thân Trình Dao Dao cứu người là cứu ngươi, không phải cứu ta!"
2
Hôm ấy, ta và Thôi Nghiễn bùng nổ trận cãi vã kịch liệt nhất từ trước đến nay.