1
Thầy bói từng nói ta ba mươi hai tuổi gặp đại kiếp. Nào ngờ, ta mới hai mươi hai đã chế/t.
Lại càng không ngờ, đại kiếp ấy… chính là bị một tiểu cô nương nhảy sông đạp gãy xương đùi.
Nàng nhắm nghiền đôi mắt, hai tay buộc chặt thành nút chế/t, chẳng chừa lại cho mình chút đường sống.
Nhưng ta cố tình không để nàng được toại nguyện. Kéo chân nàng lên bờ, bắt nàng sặc một bụng nước.
Ta chế/t rất thảm. Tiểu tư đào huyệt chôn ta mới được nửa chừng đã sợ đến mức vứt ta xuống cái ao thối kia.
Nam Cung Vấn Thiên – cái đồ súc sinh đó – chưa thấy vừa lòng với việc cắ/t lưỡ/i ta, rạc/h nát gương mặt từng được treo bảng giá ba ngàn lượng một đêm.
Hắn còn lấy tóc phủ mặt, dùng cám nhét miệng ta, chỉ sợ ta đến trước mặt Diêm Vương cáo trạng hắn.
Tiểu cô nương vừa mở mắt đã thấy ta xõa tóc nhìn nàng chằm chằm, cái lưỡi rơi bịch vào lòng bàn tay nàng, còn đang ngọ nguậy phập phồng.
Nàng trừng mắt đến tròn xoe, ho đến trời nghiêng đất ngả.
Ta vén mái tóc dài, đồng tử màu hổ phách nhanh chóng rữa nát, mủ tanh tưởi chảy ròng.
Ta khoái chí quấn lấy nàng hai vòng, còn cắn nhẹ một cái lên má nàng vẫn còn phúng phính.
“Cây này là ta trồng, núi này là ta khai, muốn đi ngang qua… để lại bạc mua mạng!”
2
Đôi mắt nàng chợt sáng, gỡ chiếc trâm cài leng keng trên đầu xuống.
Hai tay chắp lại cung kính: “Tiên nhân, xin người phù hộ cho ta.”
Ta bật cười.
Làm ác quỷ mười năm, đây là lần đầu tiên ta được gọi là tiên.
Người đời yêu bạc, chứ ma quỷ bọn ta cần chi thứ kim ngân đó? Chẳng bằng nhặt tạm một tờ tiền âm phủ còn hơn.
Ta tiếp tục doạ nàng: “Chưa đủ. Ta thích nhất là ăn thịt mấy tiểu cô nương như ngươi, thịt non mềm ngọt ngào lắm.”
Nàng cụp mắt xuống, sợ đến mức lùi lại, run rẩy lắp bắp: “Đại… đại tiên, có thể… đừng ăn ta được không? Nghe nói bị quỷ ăn sẽ thành tràng quỷ, ta còn muốn được gặp phụ hoàng mẫu hậu một lần…”
Thân thể ta quấn lại, chầm chậm xoay đi, nhặt cái lưỡi bỏ lại vào miệng.
Tiên hoàng thương yêu tiểu công chúa là điều ai ai cũng biết.
Hôm nàng tròn một tuổi, tiên hoàng đặc biệt triệu nhạc ban trong kinh vào cung biểu diễn, từng người đều được thưởng bạc hậu hĩnh.
Không ít người nhờ số bạc ấy mà chuộc được thân.
Khi đó, giữa làn tay áo phấp phới, ta lén lút ngước nhìn một lần.
Hoàng đế bế công chúa nhỏ giơ cao lên, đặt trên cổ mình: “Trẫm có công chúa rồi! Trẫm có nữ nhi rồi!”
Ngài nắm tay đại học sĩ, bàn bạc suốt cả buổi, lúc thì chê tên này quá diễm, lúc lại bảo tên kia nghe bi ai, mãi đến phút cuối mới đặt tên là Quán Tang.
Giống hệt một phụ thân bình thường vui mừng đến mức thất thố.
Vậy mà nay, xương cốt tiên hoàng còn chưa lạnh, công chúa được yêu thương như châu báu lại bị ép đến mức nhảy sông.
Ta bĩu môi, trong lòng bực bội. Ta là kẻ bị tên cờ bạc gọi là cha xách chân đem bán – so người với người, chỉ thêm tức chế/t!
Lý Quán Tang nghe ta lầm bầm vài câu kể khổ, ánh mắt như nai con trong veo lập tức phủ mờ một tầng sương mỏng.
Nàng ngẩng đầu, cố gắng mỉm cười: “Không sao cả. Nếu ta tìm được linh hồn phụ hoàng mẫu hậu, ta sẽ bảo họ đối tốt với ngươi.”
Ta bật cười khẽ, âm vang từ lồng ngực rỗng tuếch vọng ra từng tiếng “thình thịch” – như tiếng tim đập của người còn sống.
“Phụ hoàng của ta tốt lắm…”
Một tiếng nữ quát sắc như dao cắt chợt đánh gãy câu nói ấy:
“Tiện nhân!”
3
Một cái bạt tai vung xuống, móng tay sắc lẹm rạch ba đường má/u dài trên má Lý Quán Tang.
“Đường đường là một công chúa, lòng dạ đố kỵ thì chớ, lại còn xõa tóc rối bời, áo quần xộc xệch giữa chốn hoang vu, ngươi muốn làm mất mặt ai hả?”
Một quý nữ mặt dài mũi nhọn chỉ trỏ vào trán nàng, không ngừng mắng mỏ nàng vô lễ, không biết liêm sỉ, rằng chẳng ai yêu thương nàng, cũng chẳng ai quan tâm.
Tiểu nha hoàn đứng bên cũng hùa theo, trợn trắng mắt:
“Nhà ta là quận chúa mới là người trong lòng thế tử. Dù có là công chúa thì đã sao? Còn tưởng mình cao quý lắm à? Thế tử còn chẳng buồn liếc mắt nhìn nàng!”
“Đại quận chúa nhà ta nay đã làm quý phi, ngươi có giả vờ đáng thương cũng vô dụng thôi. Chỉ cần nàng ấy rót vài câu gối đầu, bệ hạ liền cho rằng ngươi bịa đặt. Ngươi làm gì được bọn ta?”
“Biết điều thì tránh ra, đừng chắn giữa thế tử và quận chúa nhà ta. Loại hạ tiện tự dâng mình, phì!”
Lý Quán Tang bịt chặt đôi tai, vùi đầu vào tay áo, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Hai người kia càng mắng càng hăng, quý nữ nhặt cây trâm vàng dưới đất, giấu vào tay áo. Lý Quán Tang vừa thò tay ra đã bị một cái tát trời giáng quất thẳng vào mặt.
Bàn tay kia đeo hộ giáp, rạch một đường dài rớm má/u trên cổ nàng.
Ta ngửi mùi má/u tanh tràn trong không khí, liếm liếm môi.