Bên ngoài ngục giam, âm thanh Hà Thiên Sinh từ xa xa truyền đến: “Công tử, Trịnh đại nhân cầu kiến.”
Vốn việc hắn cường đoạt thần thê này đúng là không trong sáng, Nhậm Khanh Khanh hiểu lầm thân phận của hắn, hắn cũng không muốn nói rõ. Thứ nhất sợ trong lòng nàng sinh ra vọng tưởng, thứ hai đây chẳng qua chỉ là một đoạn nhân duyên sương sớm.
Nhìn cả người nữ nhần tr*n tr**, hắn bọc chăn cuốn lấy nàng, lúc này mới hô lên:”Vào đi.”
Hà Thiên Sinh rũ đầu đến gần, trước đầu mũi quanh quẩn toàn mùi vị hai người h**n **, trong lòng nghi ngờ bất định: Không biết Hoàng Thượng đến tột cùng là nhất thời hứng khởi, hay là……
Hắn thay y phục mới cho hoàng thượng, lúc chủ tớ hai người cất bước định đi, Tiêu Thừa liếc mắt về phía sau nhìn một lần, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ của nàng bị chăn che một nửa, thấy mà thương.
Thoáng chốc lòng có chút mềm xuống, phân phó nói: “Gọi Vương Diệp nhìn qua nàng một lần.”
Hà Thiên Sinh đáp lời: “Vâng”, lại nghe hắn nói: “Bảo Vương Diệp đưa cho nàng bát thuốc tránh thai.”
Đế vương sải bước dài, trên khuôn mặt nghiêm nghị không một biểu cảm.
Hà Thiên Sinh ở trong lòng thở dài một hơi: Dù sao cũng là người mệnh khổ, còn tưởng rằng nàng còn có thể gặp chút may mắn.
—
Lúc Nhậm Khanh Khanh tỉnh lại, đầu nàng đau như búa bổ, ép buộc mình phải mở mắt ra, phát hiện mình vẫn đang ở trong ngục, Tiểu Bảo vẫn không ở bên cạnh.
Nàng bị người gian dâm thân mình, chơi đùa bằng đủ mọi cách, dù biết người này đó không đáng tin cậy nhưng vẫn không nhịn được, nước mắt từng giọt rơi xuống, thật quá mệt mỏi.
Có người lay động sợi xích trên ổ khóa, đó là một người trẻ tuổi đội mũ quan, Nhậm Khanh Khanh không hiểu, nhưng nàng biết người này cũng làm quan. Bây giờ nàng đối với đám cẩu quan căm hận thâm thù, cầm lấy gối đầu bên cạnh ném qua: “Tránh ra.”
Vương Diệp ăn cứng một chút, hắn bước một bước đến trước mặt nàng, hơi cong thân mình: “Nương tử, ta đến bắt bạch cho ngươi.”
Hoang Thượng làm cho người nàng nóng ngày một đêm, đút không biết nhiều hay ít thuốc mới hạ nhiệt xuống. Lúc này lại là dáng vẻ kích động. Vương Diệp là thái y, sợ cơn tức giận của nàng sẽ tấn công vào tim, khiến bệnh tình của trở nên trầm trọng hơn.
Nhậm Khanh Khanh rũ đầu, qua một thời gian sau, lúc này mới đưa một bàn tay ra. Bây giờ nàng bệnh không hề nhẹ, nếu không tốt lên, chỉ sợ sẽ không được gặp Tiểu Bảo.