Tiêu Ngọc cùng Tiêu Uẩn bị trói lại với nhau.
Hôm đó là tết nguyên tiêu (Lễ hội đèn lồng), Tiêu Thừa và Nhậm Thanh Thanh vốn định dẫn nhi tử đi dạo ngoài cung, không ngờ nàng đột nhiên bị cảm và ho nên Tiêu Thừa đành ở lại chăm sóc nàng. Chỉ có hai tiểu tử đi với nhau.
Tiêu Uẩn cũng để mắt tới muội muội, chỉ là từ nhỏ nàng chưa từng ra khỏi cung, không giống huynh trưởng lớn lên ở ngoài cung, bởi vậy cân nhắc lợi hại, hai người nắm tay hướng Nhậm Khanh Khanh bảo đảm: “Nương, người chờ ta, ta mang kẹo hồ lô trở về cho người ăn!”
Trong cung cũng có đường hồ lô, nhưng ca ca nói bên ngoài ăn còn ngon hơn, nàng đã sớm muốn nếm thử.
Hai người đi theo Trịnh Nhạc che chở, ngồi xe ngựa đến đường cái đông đúc.
Dọc theo đường đi, Tiêu Ngọc kéo không được nàng, nhìn muội muội chạy đông chạy tây, hưng phấn oa oa kêu to, đành nắm chặt tay nàng. Vừa lơ đãng, hai đứa nhỏ liền biến mất ở trong đám người.
Trịnh Nhạc nháy mắt trở nên cảnh giác, mặc dù trong lễ hội đèn lồng có rất nhiều người, nhưng cũng không cần phải chen chúc, rút đao ra, nghiêm nghị nói: “Mau tìm!”
Vừa dứt lời, hắn đã dẫn đầu nhiều người rút đao với vẻ mặt kỳ quái.
Quả nhiên, đám đông la hét và rút lui, chỉ còn lại một vài người của Ngự Lâm Quân nhìn nhau.
—
Đầu Tiêu Ngọc phảng phất như muốn vỡ ra, mày hắn nhăn lại, cũng không vội vã mở mắt, chỉ dùng cảm giác cảm nhận hoàn cảnh xung quanh.
Chân tay hắn đều bị trói buộc, trong gian phòng này ngoài hắn, còn có muội muội Tiêu Uẩn, cùng với một người khác.
Hơi thở người nọ vững vàng, nội công thâm hậu, trói hắn cùng Loan Loan lại, tất nhiên là có mưu đồ.
Hắn còn đang suy tư, bên tai liền truyền đến âm thanh: “Tỉnh rồi thì đừng giả vờ nữa.”
Hắn mở mắt ra, quả nhiên nhìn thấy Loan Loan nằm ở bên cạnh.
Tiêu Ngọc không dấu vết dịch qua che chở cho nàng, cảnh giác nhìn nam tử này.