Lúc này nàng mới hiểu được ý của hắn.
Trong lòng Nhậm Khanh Khanh tủi nhục không thôi, cố gắng kiềm chế nước mắt:
“Là ta tự cam hạ tiện, tất cả đều là ta sai! Là ta không biết xấu hổ, phụ nhân có trượng phu còn cùng người khác tằng tịu với nhau! Ta không biết xấu hổ, nên bị tròng lồng heo, lấy một mảnh lụa trắng thắt cổ mình!”
Lời này của nàng, chẳng những là đang hạ thấp thân mình, càng như đang mắng mỏ hắn.
Mặt Tiêu Thừa đen xuống, nếu trước đó tâm tư chỉ trêu đùa nàng, lúc này trong lòng chỉ muốn b*p ch*t nàng.
Bàn tay hắn nắm ở cổ nàng chậm rãi buộc chặt, lạnh giọng hỏi nàng: “Ta hỏi lại ngươi một lần, ai tự cam hạ tiện?”
Lông mi thật dài của Nhậm Khanh Khanh còn dính nước mắt, nàng rơi hai giọt nước mắt, lại đưa tay lên lau sạch, mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Là ta, ta tự cam hạ tiện, khó trách Chu Tồn Phong không cần ta, công chúa kim chi ngọc diệp, làm sao ta có thể sánh bằng.”
Lời trong lời ngoài của nàng mang theo ghen tuông cùng tuyệt vọng, cũng là phu thê ba năm, làm sao có thể dễ dàng buông xuống.
Hắn bóp nàng, trong mắt đầy lửa giận, thật sự muốn giết nàng.
Hắn đương nhiên có thể nhận ra, nữ tử dưới thân hắn còn nhớ đến nam nhân khác, đúng là chê cười.
Nữ tử hé miệng, cố gắng thở, vẫn bị hắn bóp chặt cổ. Cuối cùng cũng còn có d*c v*ng cầu sinh, nàng vỗ cổ tay hắn, hai mắt hình như trắng dã.
Bỗng nhiên hắn thả lỏng tay, thấy nàng vội vàng ho khan, tay hắn giật giật, nâng lên muốn vỗ cho nàng thuận khí. Nhưng nàng né tránh đi, trong mắt mang theo kinh hoảng cùng sợ hãi.
Sắc mặt Tiêu Thừa như cứng đờ, hắn dùng sức trâu kéo nàng vào lòng, thở phào một hơi.
Nàng tuổi còn nhỏ,cảm thấy thật oan ức, dù không muốn ở bên cạnh hắn nhưng nàng vẫn lặng lẽ khóc như mất đi nguồn sáng.