Nhậm Khanh Khanh vội vàng đeo vớ, chân vùi vào trong váy.
Thấy nàng ôm chặt Tiểu Bảo, Tiêu Thừa không thèm để ý, gọi người dâng trà cùng điểm tâm, cầm khối điểm tâm lên ăn.
Mắt Tiểu Bảo nhìn vậy cực kỳ thèm, ghé vào trên án kỉ, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào hắn.
Tiêu Thừa tà tà liếc mắt nhìn một cái, cảm thấy tiểu hài tử này thật kỳ quái, đứa trẻ nào trong dòng dõi nhà hắn nhìn thấy hắn không phải khóc lớn, nào dám nhìn hắn như vậy.
Tiểu Bảo vươn tay nhỏ tròn vo, miệng nhỏ nước miếng xuống dưới: “Bánh bánh.”
Nhậm Khanh Khanh suýt bị hù chết, vừa muốn kéo con trở về, lại thấy Tiêu Thừa bẻ miếng bánh hình tam giác, đưa đến bên miệng Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo cắn ngón tay hắn, con ngươi đen như quả nho chuyển động.
Ăn đến ngón tay Tiêu Thừa đều dính đầy nước miếng, Tiểu Bảo chưa đã thèm buông ra, chớp chớp mắt: “Muốn.”
Nhậm Khanh Khanh che miệng hài tử, miễn cưỡng cười cười: “Đại nhân, không cần.”
Tiểu Bảo tham ăn như vậy, lại không biết người này tùy thời điểm đều có thể xử tử bọn họ, nàng rất sợ hãi.
Tiêu Thừa lại liếc mắt nhìn nàng, bẻ thêm một khối, như muốn đối nghịch với nàng đưa vào miệng Tiểu Bảo.
Tiểu hài tử quay đầu nhìn nàng đáng thương vô cùng, ngọt ngào kêu lên: “Nương ——”
Nhậm Khanh Khanh mím môi, chậm rãi buông tay xuống.
Tiểu ngu ngốc vui mừng m*t ở đầu ngón tay hắn, cong đôi mắt cười rộ lên.
Bón như vậy vài lần, Tiêu Thừa dừng lại, nhẹ nhàng búng búng quanh má Tiểu Bảo: “Không cho.”
Nhậm Khanh Khanh thả lỏng, hài tử ăn điểm tâm nhiều không thích hợp, may mà Tiểu Bảo không ăn nhiều lắm.
Nhưng mà, tay hắn vừa chuyển, cầm nửa khối điểm tâm còn thừa, đưa đến bên miệng nàng, nhướn mày: “Nương ngươi cũng đói bụng.”
Nàng giật mình, có chút buồn bực xấu hổ. Nàng đói bụng lúc nào!