13
Ta trở thành quản sự trong vương phủ, phụ trách sinh hoạt hàng ngày của Bùi Chiêu và toàn bộ sự vụ tại hậu viện.
Bùi Chiêu không hề đề phòng ta, cho phép ta tiếp cận thư phòng của hắn và biết được nhiều bí mật trong vương phủ.
Hôm ấy, Tống Minh đến.
Họ đang chuẩn bị một kế hoạch nhằm hãm hại Thái tử trong tiệc thọ của Thái hậu.
Kế hoạch là hạ xuân dược vào đồ ăn của Thái tử và phu nhân của Lễ bộ Thị lang Lý Yến – nàng họ Hướng.
Sau đó, sắp xếp để hai người bị đưa vào cùng một gian phòng, tạo thành một màn “bắt gian tại giường”.
Nhà họ Lý tuy là thế gia trăm năm, nhưng vì phu nhân của Lý Yến – Hướng thị – xuất thân từ Hướng tướng quân phủ, nơi đứng đầu hàn môn, nên gia tộc này có thái độ tương đối trung lập trong các phe phái tranh giành quyền lực.
Nếu Thái tử xâm phạm phu nhân của nhà họ Lý, sự nhục nhã này sẽ khiến nhà họ Lý hoàn toàn nghiêng về phía Tứ hoàng tử.
Thái tử cũng sẽ bị mang tiếng xấu là kẻ xâm phạm vợ quan, uy tín sụp đổ. Đến lúc đó, thế gia có thể lấy cớ này để phế truất ngôi vị của Thái tử.
Kế hoạch này quả thật hiểm độc, là một chiêu nhất tiễn song điêu.
Nhưng Bùi Chiêu lại do dự.
Tuy nhiên, Tống Minh không phải đến để hỏi ý hắn, mà là để thông báo.
Hắn nói, trên triều đường, nào có chỗ cho bậc quân tử? Đế vương của mỗi triều đại nào chẳng bước lên ngôi vị bằng máu và xác chết.
Nhưng tại sao một người vô tội như Hướng thị lại phải chịu hy sinh?
Năm xưa, ta bị gã độc sư dẫn về làng để luyện độc.
Hắn thường đi ra ngoài nhiều ngày liền, để mặc ta bị nhốt trong nhà, sống chết mặc kệ.
Mỗi lần đói đến hoa mắt chóng mặt, luôn có một cô bé tên Chiêu Đệ lén lút đưa đồ ăn cho ta.
Về sau, ta giết được gã độc sư và trốn thoát.
Trong nạn đói ấy, Chiêu Đệ được phu nhân nhà họ Lý – Hướng thị – cứu giúp, còn ta thì được Tống Tử Diên mang về.
Năm ngoái, chúng ta gặp lại nhau ở Trường An.
Nàng kể rằng Hướng thị đã đặt cho nàng một cái tên mới là Hướng Quỳ, còn dạy nàng biết chữ, truyền cho nàng những kỹ năng để an thân lập mệnh.
Trong lời kể của nàng, Hướng thị cũng giống như Tống Tử Diên, là một cô nương vô cùng lương thiện.
Những người tốt như vậy không đáng trở thành vật hy sinh cho cuộc tranh giành quyền lực trên triều đình.
Trước khi rời đi, Tống Minh liếc nhìn ta một cái thật sâu, ánh mắt lạnh lẽo như ngày hắn đồ sát tộc nhân của ta.
Ta liền thuận thế ho khan mấy tiếng, cố ý tỏ vẻ yếu ớt vô cùng.
Hắn mỉm cười rời đi.
Ta cũng mỉm cười.
Hắn muốn triệt hạ hàn môn và Thái tử?
Đã hỏi xem ta có đồng ý chưa?
14
Vào ngày đại thọ của Thái hậu, Hướng thị vì thân thể không khỏe được đưa đến phòng nghỉ trong một gian nhà nhỏ.
Hướng Quỳ không có mặt, thay vào đó là một tỳ nữ khác tên Hướng Thu. Nhưng Hướng Thu lại là một kẻ không đáng tin, rất dễ bị người ta đẩy đi nơi khác.
Còn Lý Yến, phu quân của Hướng thị, bị một vị công tử thế gia giữ chân, không thoát thân được.
Cùng lúc ấy, Thái tử cũng ăn phải thức ăn có vấn đề, cơ thể khó chịu, được cố tình dẫn vào gian nhà nghỉ của Hướng thị.
Ta từ cửa sổ phía bên kia lặng lẽ trèo vào.
Hướng thị đã mềm nhũn nằm trên giường, hôn mê không tỉnh.
Giữa giường và sảnh có một tấm bình phong lớn. Sau tấm bình phong, Thái tử ngồi trước bàn, tai đỏ ửng, vẻ mặt bực bội, tay xoa trán đầy khó chịu.
Ta bước tới:"Thái tử điện hạ."
Hắn thấy ta, kinh ngạc thốt lên:"Tiểu Cẩm!"
15
Thỉnh thoảng, ta lại đến một viện tạp cư ở vùng ngoại ô xa xôi, mang thức ăn và quần áo cho những người già trẻ cô độc, không nơi nương tựa giống như ta trước kia.
Đôi khi, ta gặp một thiếu niên cũng đến nơi này.
Bọn trẻ gọi hắn là "ca ca Tinh", rất thân thiết với hắn.
Thiếu niên bày bàn ghế trong viện, dạy bọn trẻ biết chữ, đọc sách.
Ta cũng ngồi xuống, theo học cùng chúng.
Nhưng tư thế cầm bút của ta luôn sai.
Thiếu niên vô thức nắm lấy ngón tay ta, điều chỉnh lại tư thế.
Ngón tay vừa chạm nhau, hắn dường như nhận ra điều gì, liền lập tức buông tay:"Xin lỗi cô nương."
"Xin lỗi gì chứ? Chẳng lẽ vì ta là cô nương, công tử liền không muốn dạy sao?"
Thiếu niên tên Tinh luống cuống đáp:"Đương nhiên không phải."
"Vậy công tử đối với họ thế nào, cứ đối với ta như vậy là được."
Hắn gật đầu đồng ý, nhưng cách dạy rất cẩn trọng, cố gắng tránh đụng chạm đến ta.
Rõ ràng, hắn là người có giáo dưỡng tốt.
Ta đoán, có lẽ hắn chưa từng chạm vào tay nữ tử nào.
Chỉ là chạm tay một chút, mà đôi tai của hắn đã đỏ hơn cả hoa đào.
Thiếu niên tên "Tinh" ấy, chính là Thái tử.