1.
“Vệ Tiêu ca ca, ta muốn ra khỏi phủ, không muốn bị giam mãi trong Nhiếp Chính Vương phủ nữa.”
Ta vòng tay ôm lấy cổ nam nhân, chớp chớp mắt, rồi nhẹ nhàng dâng lên hắn một nụ hôn.
Khóe môi nam nhân hơi nhếch lên, không chút do dự mà mạnh mẽ đáp lại nụ hôn của ta, bá đạo mà cuồng nhiệt.
Hôn xong, hắn siết ta vào lòng, giọng khàn khàn:
“Nhiễu Nhiễu, với thân phận hiện tại của nàng, không thể rời khỏi Nhiếp Chính Vương phủ.”
Lời vừa dứt, tâm trạng ta lập tức chùng xuống, trong lòng thầm rủa Nhiếp Chính Vương.
Lão già đáng ghét! Đã lớn tuổi thế rồi mà còn rước cả tá tiểu thiếp về nhốt trong hậu viện!
Ta bực bội lầm bầm:
“Phiền chế/t đi được! Lão ta bảy tám mươi tuổi rồi mà còn nạp thiếp! Ta vào phủ nửa năm, một lần cũng chưa từng thấy mặt.”
“Ta đoán chắc lão già đó già cả vô dụng, nạp nhiều tiểu thiếp chỉ để phô trương thanh thế, chứ chẳng dùng làm gì được. Chẳng khác nào lừa thiên hạ mà thôi, chỉ khổ cho đám cô nương bọn ta.”
Ta bĩu môi, bất mãn túm lấy cổ áo Vệ Tiêu mà giật nhẹ.
Vệ Tiêu hơi nheo mắt, nhìn ta với ánh mắt thâm sâu khó đoán, khóe môi thoáng ý cười mà chẳng nói gì.
Ta hơi chột dạ, ngẩng đầu hỏi:
“Ơ? Sao huynh lại nhìn ta như thế… Vệ Tiêu ca, Nhiếp Chính Vương là chủ tử của huynh, ta ngày nào cũng mắng lão ta, huynh có tức không?”
Ta nghĩ thầm, có khi nào vừa rồi ta chửi hơi quá đáng, khiến Vệ Tiêu không vui không?
Hắn siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng vuốt tóc ta, giọng trầm ổn mà dịu dàng:
“Không. Nhiễu Nhiễu muốn mắng thì cứ mắng.”
Khẽ ngừng lại, thanh âm hắn hơi thấp xuống:
“Có điều… nếu để Nhiếp Chính Vương biết được, e rằng nàng sẽ bị trừng phạt.”
Ta khẽ rùng mình. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng ta cứ có cảm giác giọng điệu của Vệ Tiêu có gì đó thật kỳ lạ, như thể đang ngầm ám chỉ điều gì đó.
Quá khó hiểu!
Ta hừ nhẹ, làm bộ hờn dỗi:
“Vậy huynh cứ đi cáo trạng đi, để Nhiếp Chính Vương lôi ta ra chém đầu quách cho xong!”
Nói xong, ta cố tình quay ngoắt đầu đi, không thèm nhìn hắn nữa.
Vệ Tiêu bật cười khẽ, trong đôi mắt đen sâu thẳm thoáng tia trêu đùa:
“Ta nào nỡ làm hại Nhiễu Nhiễu.”
2.
Tiễn Vệ Tiêu đi rồi, ta kéo một chiếc ghế tựa dưới gốc hoa, thoải mái nằm dài, nhàn nhã uống trà ăn bánh.
Những món điểm tâm tinh xảo trên bàn đều là do Vệ Tiêu mang đến.
Nói thật, nhìn mức độ tinh mỹ này, bảo rằng chúng vốn dĩ được chuẩn bị để dâng lên Nhiếp Chính Vương cũng chẳng ngoa.
Mà nghĩ lại, một tiểu thị vệ như Vệ Tiêu làm sao lấy được những món này nhỉ?
Ta còn đang suy nghĩ thì nha hoàn bên người hớt hải chạy đến bẩm báo:
“Di nương, tổng quản vừa truyền lời, đêm nay tất cả các di nương đều phải tới tiền sảnh dự dạ yến.”
Ta dừng tay, lơ đãng nhón lấy một miếng bánh nhét vào miệng, nhai chầm chậm, trong lòng khẽ cười lạnh:
Nhiếp Chính Vương đúng là rảnh rỗi, không có việc gì làm hay sao?
Nạp đầy thiếp thất vào phủ mà đến mặt còn chưa từng lộ, vậy mà bây giờ lại muốn tổ chức dạ yến linh đình?
Thật chẳng hiểu nổi, đúng là có bệnh mà.
3.
Trời vừa sập tối, nha hoàn đã giúp ta trang điểm chỉnh tề, sau đó dẫn ta tới tiền sảnh.
Toàn Nhiếp Chính Vương phủ có mười ba vị di nương, tối nay ai nấy đều ăn vận lộng lẫy, trang điểm tinh xảo, nhan sắc so với hoa còn kiều diễm hơn vài phần. Ai cũng mong có thể lọt vào mắt xanh của Nhiếp Chính Vương.
Ta khoác một bộ y sam màu vàng nhạt, lẳng lặng ngồi ở góc khuất, lười biếng chờ đợi.
“Nhiếp Chính Vương giá lâm!”
Đây là lần đầu tiên ta tận mắt nhìn thấy Nhiếp Chính Vương. Không khỏi tò mò mà ngẩng đầu quan sát.
Chỉ thấy hắn vóc dáng cao ráo, khoác trường bào đen viền kim tuyến, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ hoa lệ mà lạnh lùng.
Chúng di nương đồng loạt đứng lên hành lễ:
“Thiếp thân bái kiến Nhiếp Chính Vương điện hạ.”
Ta cũng vội vàng làm theo, nhưng không kìm được mà lầm bầm trong miệng:
“Hừ, lão già này cũng biết làm màu thật đấy, đeo cái mặt nạ như vậy thì ăn uống thế nào chứ?”
Không biết có phải ta nhìn nhầm không, mà ngay khoảnh khắc ta vừa dứt lời, bước chân của Nhiếp Chính Vương thoáng khựng lại một chút.
Ta giật bắn người, theo bản năng hít một hơi lạnh.
Nhưng may thay, hắn chẳng nói gì, tiếp tục bước lên chủ vị, tựa hồ chưa từng nghe thấy lời ta nói.
Ta lén thở phào một hơi, sau đó dời ánh mắt, quét một vòng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.
Vệ Tiêu không phải là thị vệ thân cận nhất của Nhiếp Chính Vương hay sao?Sao bây giờ lại chẳng thấy hắn đâu?Lẽ nào hắn không được vào tiền sảnh? Tiếc thật!
“Miễn lễ, khai yến.”
Theo một câu hạ lệnh thản nhiên của Nhiếp Chính Vương, chúng di nương lập tức cầm đũa, bắt đầu nhập tiệc.
Ta chống cằm, dùng đũa chọc chọc vào bát, tâm trí chẳng đặt trên bàn tiệc, chỉ thắc mắc Vệ Tiêu đang ở đâu.
Chẳng qua là mới nửa ngày không gặp, vậy mà ta lại có chút mất mát trong lòng.
Ngồi bên cạnh ta là một di nương họ Lý, thấy ta tâm thần lơ đãng, bèn cười cười, giọng điệu mập mờ:
“Nhiễu muội đang nhớ tình lang của muội đấy à? Chậc chậc, không biết là nhân vật thế nào mà có thể làm muội si mê đến vậy?”
Nụ cười của nàng ta khiến ta chợt rùng mình, toàn thân cứng đờ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua.
Nàng ta… làm sao biết được?
Đột nhiên, Lý di nương đứng bật dậy, “phịch” một tiếng quỳ ngay giữa sảnh: