13.
“Nếu Vân di nương đã biết lỗi, vậy hãy chuẩn bị thật tốt, tối nay hầu hạ bổn vương đi.”
Nhiếp Chính Vương vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ta.
Ta cúi đầu, trong lòng điên cuồng chửi bới.
Hắn phát điên gì vậy?!
Tại sao đột nhiên lại muốn ta thị tẩm?!
Không phải hắn đã hai mươi lăm năm không gần nữ sắc sao?!
Còn nữa, đêm đó hắn giữ lại Lý di nương, ta dám cá hắn căn bản không hề động vào nàng ta.
Bởi vì sáng hôm sau, y phục của nàng ta vẫn ngay ngắn, hoàn toàn không có dấu vết bị làm gì cả.
Ta hoàn toàn rối loạn, đầu óc mơ hồ, tay chân run rẩy, chỉ mong Vệ Tiêu nhanh chóng xuất hiện, đưa ta rời khỏi Nhiếp Chính Vương phủ!
Ta là người hiện đại, ta cũng muốn giữ lần đầu tiên của mình cho người mà ta thích, chứ không phải một nam nhân xa lạ chỉ mới gặp đúng một lần!
Ta cắn môi, thử dò xét:
“Điện… điện hạ, thiếp thân có thể quay về viện trước để chuẩn bị không?”
Đôi mắt phượng thâm sâu của hắn thoáng hiện ý cười, đầu ngón tay khẽ nhéo lấy gò má ta, giọng nói trầm thấp mà lười biếng:
“Không thể.”
“Để tránh Vân di nương lại chạy loạn, bổn vương thấy… nàng vẫn nên ngoan ngoãn ở lại chủ viện thì hơn.”
KHÔNGGGG!!!
Ta suy sụp rồi.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đứng dậy, phất tay áo rời đi, trước khi đi còn lạnh nhạt dặn dò:
“Vân di nương, nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong, hắn liền đi mất.
Sau khi Nhiếp Chính Vương rời đi, ta nuốt khan một ngụm nước bọt, rón rén bước xuống giường, nhẹ nhàng mở cửa.
Cửa không khóa.
Nhưng bên ngoài có thị vệ canh gác.
“Vân di nương.”
Thấy ta xuất hiện, họ vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lùng như cũ, cũng không có ý định ngăn cản ta.
Xem ra, trong phạm vi chủ viện, ta có thể tùy ý hành động, chỉ cần không rời khỏi chủ viện, bọn họ sẽ không can thiệp.
Tốt.
Nếu đã vậy…
Ta phải đi tìm Vệ Tiêu ngay lập tức!
Không thể đợi thêm nữa, hôm nay—ta nhất định phải cùng y bỏ trốn!
14.
Nhiếp Chính Vương ngồi trong thư phòng, khẽ day day ấn đường, như thể đang chịu cơn đau đầu dai dẳng.
Hắn tháo mặt nạ xuống, lộ ra dung mạo tuấn mỹ vô song.
Không, phải nói rằng—Vệ Tiêu tháo mặt nạ xuống.
Trên mặt bàn trong thư phòng của hắn, đặt một bức họa.
Bức họa ấy vẽ một cô nương nhỏ nhắn xinh đẹp, tư thế có chút kỳ lạ—mông vểnh lên, tay cầm xẻng sắt, đang hì hục đào bới ở góc tường.
Nhìn tổng thể… có hơi bỉ ổi.
Vệ Tiêu không nhịn được bật cười, đầu ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng trên tranh.
Thị vệ thân cận của hắn nhìn thấy cảnh này, rốt cuộc không nhịn được mà thấp giọng hỏi:
“Điện hạ, thuộc hạ mạo phạm. Nếu ngài đã thích Vân di nương, vì sao không thẳng thắn bày tỏ thân phận với nàng?”
Vệ Tiêu khẽ nhướng môi, cất bức họa đi, giọng điệu mang theo ý cười:
“Thấy nàng ngốc nghếch vừa nói yêu ta, vừa quay sang mắng ta là lão già chết tiệt, chẳng phải rất thú vị sao?”
Chính vì thế, mỗi lần lấy thân phận Nhiếp Chính Vương xuất hiện, hắn đều cố ý đè giọng thật thấp, để nàng không nhận ra.
Vệ Tiêu khẽ gõ lên chiếc mặt nạ quỷ trong tay, tiếng vang trong trẻo lanh lảnh quanh quẩn trong phòng.
Hắn rất thích thời gian ở bên Vân Nhiễu.
Cơ thể nàng mềm mại, làn da cũng cực kỳ mịn màng, nhất là vòng eo nhỏ nhắn, vừa mảnh vừa dẻo, mỗi lần ôm vào lòng đều cảm giác vô cùng thoải mái.
Vệ Tiêu nheo mắt, trong đáy mắt lóe lên tia sáng thâm trầm.
Hắn không phải thánh nhân.
Một nữ tử xinh đẹp như hoa, mỗi đêm đều nằm trong lòng hắn… Nếu nói không động lòng, đó tuyệt đối là giả dối.
Cho nên—
Hắn phải dùng một danh phận chính đáng nhất, một lý do đường hoàng nhất… để hoàn toàn chiếm lấy nàng.